Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên) - Chương 303

Cập nhật lúc: 2026-04-25 09:54:24
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô vẫn chẳng hiểu làm sai điều gì!

Phó Tiểu Dao vốc thêm một nắm nước lạnh; nhiệt độ của dòng nước lạnh buốt tựa như chính trái tim cô lúc .

Cô khịt mũi, ngắm gương mặt xinh của trong gương nở một nụ chua chát.

- He...

hề nghĩ rằng việc Đường Nghị xin thông tin liên lạc của là vì lòng cô. Cô làm dâu nhà họ Lục suốt ba năm nay; dẫu chẳng tài cán gì đặc biệt, nhưng tầm và sự hiểu của cô mở rộng hơn nhiều.

Tuy Đường Nghị vẻ là đa tình, nhưng thực chất vô cùng tàn nhẫn - hạng đàn ông dành cho một phụ nữ bình thường như cô.

Thế nhưng, việc cứ khăng khăng đòi cho điện thoại của cô khiến cô khỏi tự hỏi liệu đang ấp ủ âm mưu gì đó .

Nghĩ đến đây, Phó Tiểu Dao rút một chiếc khăn giấy từ hộp đặt bên cạnh, lau khô tay định trở phòng riêng để kể cho Lục Hàn Xuyên về điểm đáng ngờ mà cô nhận .

bước chân khỏi phòng vệ sinh, một bóng lao sầm tới và ép chặt cô tường.

Một mùi hương nước hoa nam nồng nàn, đầy mê hoặc xộc thẳng khứu giác; Phó Tiểu Dao cảm thấy đầu óc choáng váng, gương mặt nhỏ nhắn ửng đỏ lên.

- Anh Đường, đang làm gì ?

- Cô Phó , thử đoán xem nào! - Đường Nghị trêu chọc.

Phó Tiểu Dao bắt đầu thấy bực .

- Tôi đoán , mà cũng chẳng đoán! Xin hãy buông , Đường; hành động của thật sự khiếm nhã đấy!

Cô vươn tay đẩy Đường Nghị, cố gắng đẩy xa.

Thế nhưng sức lực của cô quá yếu ớt; vì đẩy Đường Nghị , cô tóm lấy cổ tay, giơ cao qua đỉnh đầu ghì chặt xuống.

Hành động mật quá mức khiến Phó Tiểu Dao sững sờ trong giây lát, ngay đó, sự bối rối chuyển hóa thành cơn giận dữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-303.html.]

- Anh Đường, rằng hành động của đang thể hiện sự coi thường ?

Cô trừng mắt Đường Nghị đầy giận dữ, cứ như thể dùng ánh mắt để đẩy lùi về phía .

rằng điều đó vô ích; trong mắt Đường Nghị, vẻ mặt phồng má trợn mắt của cô chẳng những chẳng chút uy h.i.ế.p nào, mà ngược còn trông vô cùng đáng yêu.

- Tôi chứ. - Đường Nghị khẽ đáp.

Phó Tiểu Dao giận tím mặt.

- Tôi ngay là vẫn chịu buông tha mà!

Cô cứ ngỡ rằng đàn ông từng giúp cô giật chiếc túi xách hôm nọ là một , một trọng nghĩa khí.

Nào ngờ, là một kẻ mang dã tâm đen tối!

- Được thôi, buông đấy! - Đường Nghị thả tay Phó Tiểu Dao , đưa tay vuốt nhẹ một lọn tóc bên tai cô và nghịch nghịch:

- Đưa điện thoại của cô đây, sẽ để cô !

- Tại cứ nhất quyết đòi điện thoại của ? - Phó Tiểu Dao rụt tóc và trừng mắt .

Đường Nghị nhếch mép .

- Tôi rõ trong phòng riêng lúc nãy còn gì, đó là vì lòng cô, cô Phó .

- Hừ, chẳng tin . - Phó Tiểu Dao khinh khỉnh đáp.

Nụ khinh miệt của cô trông giống hệt như của Lục Hàn Xuyên ; rõ ràng là cô học điệu bộ đó từ .

Ánh mắt Đường Nghị chợt tối sầm , nhưng chỉ trong tích tắc, chuyển sang vẻ mặt đầy si tình.

- Được , thừa nhận là hết bộ sự thật, nhưng những gì cũng là giả. Tôi thực sự gặp cô, bởi vì cảm thấy giữa chúng một sự đồng điệu, thưa cô Phó. Cô gọi điện cho , nhưng vụ “đâm xe bỏ chạy” mà nhắc đến khác với vụ đ.â.m xe mà cô đang nghĩ tới đấy.

Loading...