Lục Hàn Xuyên khẽ cúi đầu, trừng mắt phụ nữ ép sát tường, trong đôi đồng t.ử đen thẫm lóe lên vài tia lửa giận.
- Tại ?
Phó Tiểu Dao vẫn hồn sự cố xảy , bỗng thấy cất lời hỏi, gương mặt cô hiện rõ vẻ hoang mang.
- Tại cơ?
Lục Hàn Xuyên hừ lạnh một tiếng, bước tới nắm lấy tay cô.
- Ai cho phép em đeo sợi dây chuyền hả? Tiểu Nhan đưa cấp cứu , giờ thì em thỏa mãn ?
- Anh thế là ý gì? “Thỏa mãn” là chứ? - Phó Tiểu Dao trợn trừng mắt, cảm thấy vô cùng bực bội những lời của .
Anh cứ như thể cô là kẻ mong Kỳ Nhan đưa cấp cứu .
- Phó Tiểu Dao, khi em thăm Tiểu Nhan, dặn em hé răng bất cứ điều gì về mối quan hệ giữa chúng cho Tiểu Nhan ? - Lục Hàn Xuyên hất mạnh tay Phó Tiểu Dao .
Phó Tiểu Dao lùi một bước, lưng đập mạnh tường khiến cô khẽ rên lên vì đau.
- là dặn , nhưng em cũng gì với cô chứ.
- Thế còn sợi dây chuyền thì ? Ai cho phép em đeo sợi dây chuyền đó ngoài hả? - Đôi môi mỏng của Lục Hàn Xuyên mím chặt thành một đường thẳng.
Phó Tiểu Dao sững sờ lời của ; mất một lúc , cô mới mở miệng và lấy giọng .
- Anh đang đổ cho em đấy ? Chỉ vì cô Kỳ thấy em đeo sợi dây chuyền , nên mới đổ hết trách nhiệm về việc cô ngất xỉu lên đầu em ?
Lục Hàn Xuyên hít một thật sâu và đáp lời, nhưng trong lòng thấu hiểu ý tứ trong câu của cô.
Anh đúng là đang đổ cho cô thật !
Lúc , Phó Tiểu Dao thực sự bật .
- Tại đổ cho em chứ? Khi tặng em sợi dây chuyền , với em rằng nó vốn dĩ là dành cho cô Kỳ . Em đeo nó suốt mấy ngày liền mà chẳng hề năng gì cả; mà giờ đây, khi cô Kỳ phát hiện chuyện, sang đổ cho em ư?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-108.html.]
Anh thấy quá bất công ?
Cô nhún vai, nước mắt tuôn dài má; chẳng mấy chốc, khuôn mặt cô trở nên lem luốc, đặc biệt là quầng thâm quanh mắt, trông đáng thương buồn .
- Được , đừng nữa! - Lục Hàn Xuyên day trán, ném về phía cô một ánh mắt đầy vẻ chán ghét.
Cô chỉ lóc ầm ĩ, mà còn khiến cảm thấy bứt rứt một cách khó hiểu.
Cảm xúc mất kiểm soát khiến trở nên vô cùng cáu kỉnh!
Phó Tiểu Dao sụt sịt mũi, từ từ nín .
- Trả cho đây!
Cô vỗ nhẹ, đặt chiếc vòng cổ lòng bàn tay .
- Phó Tiểu Dao, em ý gì đây? - Lục Hàn Xuyên chiếc vòng cổ đứt gãy, ánh mắt tối sầm .
Phó Tiểu Dao vén tay áo lên, tùy tiện lau những giọt nước mắt.
- Ý của em là em chiếc vòng nữa; em sẽ trả nó về cho chủ nhân đích thực của nó!
- Trả về cho chủ nhân đích thực ư? - Lục Hàn Xuyên cau mày.
Phó Tiểu Dao khẽ hừ một tiếng, giọng vẫn còn nghẹn ngào vì dư âm của trận .
- Chẳng chiếc vòng là thứ định tặng cho cô Kỳ ? Có vấn đề gì nếu tặng nó cho cô Kỳ chứ? Anh cứ việc tặng cho cô .
- Không cần! - Lục Hàn Xuyên trả chiếc vòng cho cô với vẻ mặt lạnh tanh.
- Em cứ giữ lấy mà dùng; Tiểu Nhan sẽ nhận những món đồ mà khác từng đeo qua .
- em cũng sẽ nhận nữa! - Phó Tiểu Dao khẽ cúi đầu, nét mặt lộ vẻ ủ rũ.
- Vừa nãy chính cũng rằng cô Kỳ sẽ nhận những món đồ qua tay khác còn gì; em cũng thôi.
Cô chẳng hiểu nổi tại Lục Hàn Xuyên tặng chiếc vòng cổ đó cho .