- Xin chào. - Phó Tiểu Dao khẽ gật đầu, về phía cô .
Cô đang giường bệnh, tay cầm một cuốn sách, môi nở nụ nhẹ, phong thái vô cùng đoan trang, dịu dàng và thanh nhã, đúng như cốt cách của một tiểu thư khuê các xuất từ danh gia vọng tộc.
Chỉ điều, hình cô quá đỗi gầy gò, chẳng còn chút da thịt nào, trông hệt như một bộ xương di động; thế nhưng, ngay cả trong tình trạng , khi đội thêm bộ tóc giả, cô vẫn toát lên vẻ tuyệt trần.
Một phụ nữ xinh đến thế, sở hữu khí chất hơn , gia thế hiển hách, còn tài năng múa xuất sắc, thảo nào Lục Hàn Xuyên cứ mãi vấn vương, tơ tưởng thôi.
Phó Tiểu Dao thầm nghĩ một cách đầy "vô liêm sỉ", và trong lòng vẫn thoáng chút ghen tị.
Ai nấy đều rằng, trong lúc Phó Tiểu Dao đang thầm ghen tị với Kỳ Nhan, thì chính Kỳ Nhan cũng đang ghen tị với cô . Thậm chí, trong lòng cô còn dấy lên chút đố kỵ: rõ ràng cả hai đều cùng nhóm m.á.u và tủy xương tương thích, cớ cô liệt tại đây, trong khi Phó Tiểu Dao khỏe mạnh, tràn đầy sức sống?
Thế nhưng...
Khi nhận thấy Phó Tiểu Dao phần kém sắc và thua kém về vóc dáng, Kỳ Nhan lập tức tìm sự cân bằng trong tâm trí.
- Cô là tiểu thư Phó Tiểu Dao ? - Cô kìm nén những cảm xúc tiêu cực đang dâng trào trong lòng, mỉm hỏi.
- Cứ gọi thẳng tên là . - Phó Tiểu Dao đáp một cách nhã nhặn.
Kỳ Nhan chỉnh bộ tóc giả đầu.
- Làm dám chứ? Tôi xin phép gọi cô là Phó tiểu thư. Còn là Kỳ Nhan.
- Tôi .
- Cô ? - Kỳ Nhan tỏ vẻ ngạc nhiên.
Ánh mắt Phó Tiểu Dao khẽ lay động.
- À... mạng nhắc đến cô. Nghe cô là một vũ công múa ba lê nổi tiếng.
- À, là . - Nghe lời tán dương , đôi mắt Kỳ Nhan thoáng ánh lên vẻ tự hào; tuy nhiên, cô vẫn khiêm tốn đáp lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-102.html.]
- Đó chỉ là do các khán giả và hâm mộ ưu ái thôi mà. Mời Phó tiểu thư .
- Được . - Phó Tiểu Dao lên tiếng cảm ơn, bước đến chiếc ghế đặt cạnh giường bệnh và xuống.
- Tôi Hàn… Lục rằng cô gặp , thưa Kỳ tiểu thư. Không thể giúp gì cho cô đây?
May mắn , cô phản ứng kịp thời; nếu , e rằng cô lỡ lời gây sai sót mất . Kỳ Nhan nhận sự kỳ lạ trong lời của Phó Tiểu Dao, cô mỉm nhẹ nhàng.
- Thực cũng chẳng gì to tát ; chỉ qua Hàn Xuyên rằng cô chính là hiến tủy xương cho , nên gặp mặt và đích gửi lời cảm ơn đến cô.
- Cô Kỳ , cô cần cảm ơn . Tuy hiến tủy xương, nhưng đổi cũng đạt điều mong . - Phó Tiểu Dao vô thức đưa tay chạm nhẹ vùng bụng của .
Kỳ Nhan tỏ vẻ hứng thú.
- Tôi thể hỏi đó là điều gì ?
- Chuyện ... - Phó Tiểu Dao cụp mắt xuống và mỉm đầy áy náy.
- Xin cô Kỳ, thể cho cô .
Thấy đối phương từ chối trả lời, trong lòng Kỳ Nhan cảm thấy khá bất mãn, nhưng nét mặt cô vẫn tỏ thấu hiểu.
- Không , ai cũng những bí mật riêng mà. Cô Phó đừng bận tâm về câu hỏi của nhé; nhưng còn một câu hỏi khác nữa, hy vọng cô Phó thể giải đáp giúp .
Đôi mắt trũng sâu của cô nheo đầy sắc lạnh.
- Có chuyện gì ? - Tim Phó Tiểu Dao bỗng đập hẫng một nhịp; cô chợt cảm thấy điều gì đó .
Kỳ Nhan vuốt nhẹ lên bìa cuốn sách chậm rãi cất lời.
- Tôi thấy giọng của cô Phó quen tai, dường như từng thấy ở đó . Cô Phó cảm giác như ?
Giọng điệu của cô thật bằng phẳng và nhẹ tênh, hề chút cảm xúc thăng trầm nào, nhưng rõ ràng là cô đang tỏ vẻ vui.