Vợ thôn trưởng che miệng , nhanh chóng mời hai nhà.
Khi Lâm Ngọc Trúc và Vương Tiểu Mai đặt đường đỏ cùng bánh điểm tâm lên bàn, vợ thôn trưởng lập tức sa sầm mặt .
Bà :
“Các ngươi làm là ? Mau cầm về . Đến nhà thẩm chơi thì cứ chơi, mang đồ đến làm gì. Nhanh nhanh cất , thế thì còn nữa.”
Lâm Ngọc Trúc vẫn tủm tỉm, giọng nhẹ nhàng:
“Thẩm , đây chỉ là chút lòng của bọn thôi. Thẩm với thôn trưởng bình thường cũng quan tâm chăm sóc bọn ít. Sắp đến Tết , bọn nào mặt mũi tay tới nhà.”
Nàng tiếp, giọng pha chút làm nũng:
“Nếu thẩm cứ bắt bọn mang về, nghĩ rằng thẩm thích bọn , đuổi bọn .”
Nói xong, Lâm Ngọc Trúc còn cố ý làm vẻ mặt buồn bã, dáng vẻ nghịch ngợm như thật sự tổn thương.
Lời đến mức đó , vợ thôn trưởng cũng tiếp tục khách sáo nữa. Bà chỉ âm thầm suy nghĩ trong lòng, tự hỏi hai nha đầu hôm nay đến đây rốt cuộc mục đích gì.
Bà vội xua tay :
“Được , đừng nữa, mau xuống . Cả hai đều xuống .”
Sau khi đều yên vị, vợ thôn trưởng mới tiếp tục câu chuyện:
“Nói mới nhớ, Tết mà thanh niên trí thức điểm của các ngươi hết chuyện đến chuyện khác. Mấy đứa nữ oa các ngươi cũng thật khổ. Cái tên Hà Phương Xa , bình thường bề ngoài cũng dáng t.ử tế, ai mà ngờ là loại như . Hắn dọa các ngươi sợ ?”
Khi đến đây, gương mặt bà còn lộ vài phần xót xa.
Vương Tiểu Mai bây giờ còn là con ngây thơ như nữa. Lúc nàng cũng còn tin vợ thôn trưởng thật lòng quan tâm đến họ. Nếu là , lẽ nàng nhân cơ hội than khổ, kể lể một hồi . hôm nay nàng chỉ im, ngoan ngoãn làm nền, một câu cũng .
Lâm Ngọc Trúc thì tỏ cảm động. Nàng lập tức với vẻ ơn:
“Hôm đó thật sự cảm ơn thôn trưởng thúc. Nếu nhờ ông quyết đoán, lập tức cho gọi các đồng chí công an đến ngay tại chỗ, thì chuyện khi để Hà Phương Xa thực hiện ý đồ . Không những , còn thể khiến ghi điểm viên mang tiếng oan uổng.”
Nàng dừng một chút tiếp:
“Cho nên , ai cũng thể làm thôn trưởng. Thôn trưởng thúc của chúng lúc quan trọng bao giờ làm hỏng việc.”
Nghe những lời , vợ thôn trưởng lập tức đến mức mặt mày rạng rỡ. Trong lòng bà càng lúc càng thích Lâm thanh niên trí thức hơn. Quả đúng là một tiểu nha đầu lanh lợi.
Chuyện ngày hôm đó bà hỏi rõ từ lâu. Sau khi về nhà, hai vợ chồng còn phân tích . Nếu tối hôm đó thật sự theo lời Hà Phương Xa mà xử lý qua loa, thì lẽ Trương Diễm Thu ép gả cho .
Mỗi nghĩ đến khả năng đó, vợ thôn trưởng vẫn còn cảm thấy sợ hãi. Nếu Trương Diễm Thu nghĩ quẩn, chạy lên công xã làm lớn chuyện, thì cái chức thôn trưởng của chồng bà cũng khó mà giữ . May mắn là hôm đó nha đầu nhắc nhở mấy câu, gợi ý đúng lúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-nhat-ky-sinh-ton-cua-an-dua-quan-chung-xuyen-thu-x-tuy-than-khong-gian-x-hong-drama/chuong-254.html.]
Bây giờ nàng những nhận công về , mà còn một mực khen chồng bà xử sự công bằng, hiểu lý lẽ, vợ thôn trưởng càng thấy thích cô gái hơn.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Trong lòng thêm vài phần chân thành, bà dịu giọng :
“Các ngươi mấy nữ thanh niên trí thức ở xa nhà, sống một cũng dễ dàng gì. Nếu chuyện gì thì cứ với thẩm. Chỉ cần thẩm giúp , nhất định sẽ giúp các ngươi.”
Lâm Ngọc Trúc thật đang chờ đúng câu . Đôi mắt nàng lập tức sáng lên, giọng trong trẻo:
“Thật đúng là chuyện nhờ thẩm giúp. Thẩm cũng đấy, bọn dù cũng là con gái. Mỗi ngày làm việc đồng áng như đàn ông, thật sự lúc chịu nổi.”
Nàng bà tiếp:
“Chờ thôn trưởng thúc về, thẩm thể giúp bọn một tiếng ? Sang năm xem thể sắp xếp cho bọn một công việc nhẹ nhàng hơn một chút ?”
Vợ thôn trưởng do dự một chút, vẫn gật đầu đáp:
“Ừm… , đợi thúc các ngươi về sẽ với ông . Các ngươi yên tâm, chuyện thẩm nhất định sẽ ghi nhớ trong lòng. Thành thành, cũng sẽ báo tin cho các ngươi.”
Thật bà nghĩ đơn giản. Nếu làm thì cùng lắm trả mấy món quà bàn là xong.
Nghe , Lâm Ngọc Trúc lập tức tươi:
“Thẩm, thì làm phiền ngài . Nếu chuyện thành công, bọn nhất định sẽ đến nhà cảm ơn. Đến lúc đó thẩm đừng chê bọn phiền là .”
Vợ thôn trưởng thì khựng trong lòng. Ý của nha đầu chẳng lẽ là… khi xong việc còn quà cảm tạ nữa ?
Nha đầu đúng là…
Sau đó mấy tiếp tục chuyện. Họ trò chuyện vui vẻ, bầu khí thiết, giống như những bạn quen nhiều năm . Chờ câu chuyện một lúc, thấy cũng gần đủ, Lâm Ngọc Trúc tìm một cái cớ khéo léo dậy cáo từ, kéo theo Vương Tiểu Mai cùng rời .
Hai bước khỏi sân, Vương Tiểu Mai liền hạ thấp giọng :
“Cây trúc, chúng rõ ràng như , lỡ xảy sai sót thì ?”
Lâm Ngọc Trúc cũng nhỏ giọng đáp :
“Quả mơ , ngươi tin tưởng chứ.”
Vương Tiểu Mai khựng , đó lẩm bẩm:
“Ta vẫn luôn tin tưởng ngươi mà.”
Lâm Ngọc Trúc , vỗ nhẹ tay nàng:
“Đi thôi, về nhà.”
Còn bên , vợ thôn trưởng khi tiễn hai về thì phòng. Bà định đem bánh điểm tâm cùng đường đỏ cất tủ, khóa cho cẩn thận, tránh để bọn trẻ trong nhà lén ăn mất.