Xuyên Thành Quả Phụ Ta Dẫn Ba Con Làm Giàu Cả Thôn - Chương 232
Cập nhật lúc: 2026-05-02 07:24:18
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , trời còn rạng, cả nhà họ Thẩm đều thức giấc.
Cả nhà lặng lẽ dùng bữa sáng, đến lúc chia tay.
Ở đầu thôn, ba cỗ xe ngựa chuẩn sẵn sàng.
Đại Vũ, Tiểu Vũ cùng mấy tùy tùng sẽ cùng , đang tiến hành công tác kiểm tra cuối cùng.
Trưởng thôn và đông đảo dân làng cũng tự nguyện đến tiễn đưa.
“Minh An hài tử, đến kinh thành , hãy chăm chỉ học hành, làm rạng danh thôn Thanh Thạch chúng !”
“Nhị thiếu gia, thượng lộ bình an!”
Thẩm Minh An lượt chắp tay hành lễ với các thôn dân, bày tỏ lòng cảm ơn sâu sắc.
Tô Vân Tiêu nắm tay Thẩm Minh An, ngàn vạn lời dặn dò, nhưng lời đến cửa miệng, cuối cùng chỉ hóa thành một câu.
“Hãy tự chăm sóc bản cho thật .”
“Vâng, mẫu , cũng bảo trọng thể.” Mắt Thẩm Minh An cũng đỏ hoe. “Đại ca, đại tẩu, Minh Châu, con xin đây. Mọi ... xin hãy bảo trọng.”
Chàng xong, dám thêm ánh mắt quyến luyến của mẫu và các , c.ắ.n chặt răng, bước lên xe ngựa.
“Xuất phát!” Đại Vũ hô vang một tiếng, vung roi ngựa thúc giục.
Xe ngựa từ từ khởi động, bánh xe lăn con đường lát đá xanh, phát tiếng “cút kít cút kít” khô khốc.
“Minh An!” Tô Vân Tiêu kìm lòng nữa, đuổi theo xe ngựa chạy hai bước, nước mắt tuôn rơi lã chã.
Thẩm Minh An trong xe ngựa, thấy tiếng gọi thống thiết của mẫu , cũng nhịn vén rèm xe, ngoảnh đầu .
Chỉ thấy mẫu , đại ca, đại tẩu, , cùng tất cả dân làng, vẫn còn ở đầu thôn, hướng về phía , cố sức vẫy tay tiễn biệt.
Bóng dáng của họ, trong ánh bình minh, càng lúc càng nhỏ bé, càng lúc càng mờ ảo, cuối cùng, biến mất nơi cuối con đường.
Thẩm Minh An buông rèm xe xuống, nhắm nghiền mắt , hai hàng lệ trong suốt, lăn dài gò má.
Tiễn Thẩm Minh An , khí trong nhà lập tức trở nên vắng vẻ hẳn.
Tô Vân Tiêu liên tiếp mấy ngày đều chút uể oải.
Thẩm Minh Viễn và Thẩm Minh Châu cũng đều mang vẻ mặt ủ rũ.
Vẫn là Chu Thiển Thiển, nàng nhận khí u ám trong nhà.
Dù nàng mới gả về bao lâu, nhưng nhờ tâm tư tinh tế, nàng nhanh thích nghi với phận thiếu phu nhân lớn nhà họ Thẩm.
Nàng chủ động gánh vác một việc vặt trong nhà, mỗi ngày đổi đủ kiểu món ngon để nấu cho Tô Vân Tiêu, cùng nàng trò chuyện giải khuây.
Dưới sự nỗ lực của nàng, khí trong nhà mới dần dần khôi phục sự ấm cúng như thuở ban đầu. Tô Vân Tiêu nàng dâu hiểu chuyện và chu đáo , trong lòng càng càng thêm hài lòng.
Một ngày nọ, Tô Vân Tiêu gọi Thẩm Minh Châu phòng .
“Minh Châu, con năm nay mười lăm tuổi , còn nhỏ nữa.” Tô Vân Tiêu nữ nhi trổ mã thành thục, duyên dáng, cất tiếng.
“Nương, điều gì ạ?” Thẩm Minh Châu tỏ vẻ tò mò.
Tô Vân Tiêu lấy một tờ phòng khế từ trong một chiếc hộp, đưa cho nàng.
Tô Vân Tiêu thản nhiên : “Chẳng con học nghề thêu ở tú phường mấy năm ? Giờ cũng nên xuất sư, tự làm chủ thôi. Cửa tiệm , trang hoàng thế nào, con cứ theo sở thích của mà làm . Ta am hiểu những thứ , nên sẽ can dự .”
“A?”
Thẩm Minh Châu ngây : “Nương, việc … việc con làm thể đảm đương ạ?”
Nàng sống đến ngần tuổi, ngay cả việc chợ cũng tự mấy , giờ bảo nàng tự lo liệu một cửa tiệm, nàng thậm chí nghĩ cũng dám nghĩ.
“Sao ?” Tô Vân Tiêu nàng đầy khích lệ: “Không thử qua, làm làm ? Nương tin con, con nhất định sẽ thành công.”
Nhìn ánh mắt tin tưởng và khích lệ của mẫu , trái tim đang hoảng sợ bất an của Thẩm Minh Châu cũng dần dần định trở . Nàng c.ắ.n môi, đón lấy tờ phòng khế, gật đầu thật mạnh.
“Được! Nương, con… con sẽ thử sức!”
…
Đã là làm.
Sáng sớm hôm , Thẩm Minh Châu liền dẫn theo Hạnh Nhi, xe ngựa đến trấn.
Cửa tiệm , vị trí quả thực vô cùng đắc địa, ngay con phố chính sầm uất nhất trấn, qua tấp nập, vô cùng náo nhiệt.
Cửa tiệm là một tòa lầu hai tầng, tổng cộng cả lẫn , diện tích cũng hề nhỏ.
Chỉ là vì bỏ trống một thời gian, bên trong phủ đầy bụi bặm.
Thẩm Minh Châu cửa tiệm, cửa tiệm thuộc về , trong lòng kích động, thấp thỏm yên.
Kích động là vì, cuối cùng nàng cũng sắp sự nghiệp của riêng . Thấp thỏm là vì, nàng nên bắt tay .
“Tiểu thư, giờ chúng nên làm gì đây ạ?” Hạnh Nhi cũng lộ vẻ mặt mờ mịt.
Thẩm Minh Châu hít sâu một , cố gắng trấn tĩnh tâm thần.
Nàng nhớ lời nương dặn, tự dựa đầu óc mà tìm phương cách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/xuyen-thanh-qua-phu-ta-dan-ba-con-lam-giau-ca-thon/chuong-232.html.]
Nghĩ cách…
Mở một tú phường, bước đầu tiên, hẳn là… trang hoàng nhỉ?
Phải dọn dẹp sạch sẽ nơi , đó sơn phết tường vách, sắm sửa thêm vài chiếc tủ, bàn ghế. , chính là như !
Khi thông suốt bước đầu tiên, trong lòng Thẩm Minh Châu cuối cùng cũng chút tự tin.
Hai ngừng nghỉ tìm thợ trang hoàng, đặt mua vật liệu.
Giải quyết xong vấn đề trang hoàng và nội thất, tiếp theo, chính là chuyện quan trọng hơn nhiều – nhập hàng và tuyển dụng làm.
Tơ lụa và vải vóc ở huyện Bình Dương, chất lượng đều chỉ tầm thường.
Muốn làm những sản phẩm thêu thùa tinh xảo, nhất định dùng vật liệu nhất.
Thẩm Minh Châu suy nghĩ kỹ lưỡng, quyết định tự đến phủ thành một chuyến.
Nàng đem ý tưởng của trình bày với Tô Vân Tiêu, Tô Vân Tiêu chút do dự, liền gật đầu đồng ý.
Nữ nhi trưởng thành, Tô Vân Tiêu dứt khoát buông tay, can dự chuyện làm ăn của nàng. Dù , nếu kiếm bạc, hiện giờ gia đình cũng đủ khả năng chịu đựng chút thua lỗ.
Tô Vân Tiêu thỉnh thoảng sẽ ghé qua tiệm của Thẩm Minh Châu xem xét, ngờ, việc trang hoàng tinh tế và mắt đến .
…
Thẩm Minh Châu và Hạnh Nhi tất bật gần hai tháng trời, tú phường mới chính thức khai trương.
Thẩm Minh Châu đặt tên tiệm thêu của là “Minh Châu Tú Phường”.
Đơn giản, dễ ghi nhớ.
Ngày khai trương, nàng đặc biệt chọn một ngày hoàng đạo cát tường.
Tô Vân Tiêu cùng Thẩm Minh Viễn, Chu Thiển Thiển, đều đích đến để chúc mừng và ủng hộ nàng.
Tiếng pháo nổ "đùng đoàng" vang lên rộn rã, tấm vải đỏ kéo xuống, để lộ bốn chữ lớn "Minh Châu Tú Phường" chạm khắc bằng vàng son vô cùng tinh xảo.
Khách khứa bước chân , lập tức lối trang hoàng mới lạ và những sản phẩm thêu thùa sắc nét của cửa tiệm làm cho kinh ngạc.
Đặc biệt là chiếc tủ trưng bày bằng thủy tinh sáng choang , càng thu hút vô vây quanh và trầm trồ khen ngợi.
“Trời ạ! Sản phẩm thêu quả là tuyệt mỹ! Chất liệu , thủ công , còn tinh xảo hơn cả ‘Cẩm Tú Các’ nổi tiếng nhất trong huyện nữa!”
“ , đúng ! Mọi xem tấm bình phong thêu hai mặt , trông cứ như vật sống !”
“Giá cả cũng quá đắt! Còn rẻ hơn Cẩm Tú Các đến một phần mười!”
Ngày khai trương đầu tiên, việc buôn bán của tú phường phát đạt ngoài sức tưởng tượng.
Thẩm Minh Châu và Hạnh Nhi, cùng với những tiểu nhị và tú nương mới tuyển dụng, bận rộn từ sáng đến tối, ngay cả một ngụm nước cũng kịp uống.
Buổi tối đóng cửa tiệm, kiểm kê thu nhập cả ngày, tất cả đều kinh ngạc.
Chỉ trong ngày đầu tiên, lợi nhuận thuần thu về mấy chục lượng bạc!
Đối với Tô Vân Tiêu mà , đó cũng chỉ là một khoản nhỏ, nhưng đối với một cô nương mười lăm tuổi, thành tích là cực kỳ xuất sắc .
Thẩm Minh Châu bạc kiếm , tay nàng run rẩy vì xúc động.
Nàng thành công!
Nàng thành công nhờ chính nỗ lực của bản !
Khoảnh khắc đó, niềm vui sướng và cảm giác thành tựu to lớn bao trùm lấy nàng.
Nàng Hạnh Nhi bên cạnh, nha đầu cũng đang đỏ bừng mặt vì kích động, bỗng nhiên đưa một quyết định.
“Hạnh Nhi, , con đừng gọi là tiểu thư nữa.”
“A? Vậy… nên gọi là gì ạ?” Hạnh Nhi ngẩn .
“Gọi là đông gia.” Thẩm Minh Châu nàng, nghiêm túc : “Từ hôm nay trở , con chính là nhị chưởng quỹ của tú phường . Ta ban cho con… một thành cổ phần.”
“Cái gì?!” Hạnh Nhi sợ đến mức suýt nhảy dựng lên: “Tiểu thư! Không ! Đông gia! Điều … điều ạ! Ta… chỉ là một hạ nhân, làm thể…”
“Sao thể?” Thẩm Minh Châu kéo tay nàng: “Những ngày qua, con cùng bận rộn quán xuyến việc trong ngoài, chịu bao nhiêu vất vả, đều thấy rõ. Không con, một , nhất định thể chống đỡ nổi. Tú phường , một nửa tâm huyết của , cũng một nửa của con.”
Nàng dừng một chút, : “Hơn nữa, một cũng thể quản xuể một cửa tiệm lớn như , , còn nhờ con giúp cùng quản lý nữa. Nếu con nhận chức nhị chưởng quỹ , thật sự sẽ bó tay đấy.”
Nghe những lời của Thẩm Minh Châu, nước mắt của Hạnh Nhi kìm nữa, tuôn như mưa.
Nàng hiểu rõ, tiểu thư đây là đang nâng đỡ nàng, đang cho nàng một tiền đồ mà một hạ nhân bình thường dám mơ tới.
“Đông gia…” Nàng nghẹn ngào, nên lời, chỉ thể gật đầu thật mạnh.
Và tất cả những điều , đều Tô Vân Tiêu, đang nấp ngoài cửa ‘ lén’, thấy rõ ràng.
Nàng mỉm hài lòng.
Nữ nhi của nàng, thực sự trưởng thành .
Không chỉ học cách làm ăn, còn học cách thu phục lòng .
---