Xuyên Thành Quả Phụ Ta Dẫn Ba Con Làm Giàu Cả Thôn - Chương 220

Cập nhật lúc: 2026-05-02 07:24:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Vân Tiêu hai lời, tự bỏ tiền , mời thợ thủ công, kiên quyết biến con đường đất dài mười mấy dặm từ đầu thôn đến trấn thành con đường lát đá xanh bằng phẳng, rộng rãi.

Đường sửa xong, các thương nhân qua càng đông hơn.

Họ đến , tổng nơi ăn uống nghỉ chân.

Tô Vân Tiêu liền tìm trưởng thôn, cho ông một ý kiến.

“Trưởng thôn, giờ thôn chúng mỗi ngày , thật náo nhiệt bao. Hay là, hãy kêu gọi dân làng, ai đầu óc lanh lợi thì hùn vốn mở vài quán trọ.

Ai tay nghề thì mở một quán ăn, bán chút canh nóng cơm nóng. Chẳng đây đều là con đường kiếm tiền ?”

Trưởng thôn giờ đây đối với lời của Tô Vân Tiêu, thể là phụng như thánh chỉ.

Ông liền lập tức triệu tập thôn họp, đề nghị của Tô Vân Tiêu, sự nhiệt tình của liền lập tức bùng cháy.

Thế là, cảnh tượng Thanh Thạch thôn, mỗi ngày một khác.

Bên đường, từng quán trọ và quán ăn thi mọc lên.

Một dân làng đầu óc linh hoạt, thấy các thương nhân vất vả đường, còn dựng cả quán bên đường, bán vài bát lớn và bánh nướng tự làm ở nhà, công việc kinh doanh bất ngờ khá .

Chỉ trong vỏn vẹn hai năm, Thanh Thạch thôn vốn nghèo nàn lạc hậu, cứng rắn phát triển thành một thị trấn nhỏ buôn bán sầm uất, dân cư đông đúc.

Hiện tại, hễ ai tự xưng là Thanh Thạch thôn, bước ngoài đều ưỡn n.g.ự.c thẳng lưng.

tạo nên tất cả những điều , Tô Vân Tiêu, trong lòng dân làng, còn đơn thuần là “Tô Đông gia” nữa, mà quả thật là một vị Bồ Tát sống.

Mọi đối với Tô Vân Tiêu, đều là lòng ơn và kính sợ từ tận đáy đáy lòng.

Kẻ nào dám Tô Vân Tiêu lưng, cần nàng mở lời, nước bọt của cả thôn cũng đủ dìm c.h.ế.t .

Hôm đó, Tô Vân Tiêu từ cửa tiệm ở trấn tuần tra trở về, liền thấy Đại Võ cầm một phong thư, nét mặt hớn hở đợi ở cửa.

“Phu nhân! Nhị thiếu gia gửi thư về !”

Tô Vân Tiêu lòng vui khôn tả, vội vàng nhận lấy thư.

Kể từ khi Thẩm Minh An đến Bạch Lộ Thư viện ở phủ thành hai năm , hai con vẫn duy trì liên lạc qua thư từ.

Ban đầu là mỗi tháng một phong, đó giảm xuống còn nửa tháng một phong.

Trong thư, Thẩm Minh An kể về học nghiệp của , những chuyện thú vị trong thư viện, còn Tô Vân Tiêu thì thuật những đổi trong nhà, dặn dò chú ý giữ gìn sức khỏe.

Nàng mở thư , lướt qua.

Nửa đầu lá thư vẫn như thường lệ, báo bình an, về học nghiệp. đến cuối, mắt Tô Vân Tiêu chợt rạng rỡ hẳn lên.

Thẩm Minh An trong thư rằng, kỳ Hương thí năm nay sắp bắt đầu, tự thấy học vấn của tiến bộ nhiều, chuẩn tham gia một phen tranh tài!

Hương thí!

Tim Tô Vân Tiêu đập thình thịch.

Đó chính là kỳ thi cử nhân! Độ khó hơn thi tú tài bao nhiêu !

Minh An mới hai năm, tham gia thi cử nhân ư?

Trong lòng nàng, thấy kiêu hãnh, căng thẳng lo âu.

“Phu nhân, nhị thiếu gia sắp hồi phủ ?” Thúy Lan bên cạnh tò mò hỏi.

“Không hồi phủ.”

Tô Vân Tiêu hít sâu một , cố gắng giữ cho giọng bình tĩnh hơn, “Chàng sắp thi cử nhân .”

“Cử nhân!”

Thúy Lan và Lâm Tuyền đều hít một khí lạnh, mắt trợn tròn.

Tú tài trong mắt bọn họ, là bậc học giả phi phàm . Cử nhân, đó chính là quan lớn thể làm quan đó!

Tô Vân Tiêu nét chữ ngày càng trầm , mạnh mẽ của nhi t.ử lá thư, mặt nở một nụ rạng rỡ.

Tốt, thật !

Không hổ là con trai của Tô Vân Tiêu !

Nàng liền lập tức cầm bút, hồi âm cho Thẩm Minh An.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/xuyen-thanh-qua-phu-ta-dan-ba-con-lam-giau-ca-thon/chuong-220.html.]

Trong thư, nàng tạo bất kỳ áp lực nào cho , chỉ với rằng, cứ thoải mái mà thi, thi thế nào thì vẫn là niềm kiêu hãnh của nương.

Trong nhà việc đều thỏa, cần lo lắng.

Nàng phái Đại Võ đến phủ thành, sẽ sắp xếp vật dụng cần thiết cho kỳ thi của một cách thỏa nhất.

Viết xong thư, nàng lập tức gọi Thẩm Minh Viễn đến.

“Minh Viễn, con sắp thi cử nhân . Chuyện , còn quan trọng hơn cả thi tú tài. Con đích một chuyến đến phủ thành, lo liệu việc cần lo liệu cho chu đáo. Đồ ăn, xiêm y, vật dụng, đều chuẩn cho thứ nhất. Đừng sợ tốn kém, nhà chúng bây giờ thiếu bạc. Nhất định để con yên tâm, bất kỳ lo lắng nào mà bước trường thi.”

“Con rõ, Nương.” Thẩm Minh Viễn gật đầu thật mạnh, mặt cũng tràn đầy vẻ xúc động tự hào.

Đệ tiền đồ, làm đại ca, cũng nở mày nở mặt!

Hắn lập tức chuẩn , ngày hôm liền cùng Đại Võ xuất phát.

Ngày thi khoa cử, từng ngày một đến gần.

Không khí Thanh Thạch thôn, còn căng thẳng hơn cả lúc Thẩm Minh An thi tú tài hai năm .

Dân làng giờ gặp mặt, cách chào hỏi cũng đổi.

“Ai, ngươi ? Đại công t.ử nhà Tô Đông gia đến phủ thành , chuẩn cho nhị thiếu gia thi cử!”

“Không sai chút nào! Ta , chỉ riêng lương thực mang , chất đầy hai xe ngựa lớn! Cái đội hình đó, cứ như là dọn nhà !”

“Trời đất ơi! Lần là thi cử nhân cơ mà! Nếu thực sự đỗ đạt, thôn Thanh Thạch chúng sẽ thật sự một làm quan!”

“Suỵt! Nhỏ tiếng thôi! Đừng năng lung tung, kẻo thêm áp lực cho nhị thiếu gia. Chúng cứ âm thầm cầu nguyện trong lòng là !”

Tô Vân Tiêu bề ngoài trông vẻ bình tĩnh, mỗi ngày vẫn làm xưởng, cửa tiệm như thường, nhưng dây cung trong lòng nàng thực chất cũng căng thẳng tột độ.

Nàng mỗi ngày đều hỏi hỏi mấy bận những tiểu nhị từ phủ thành hồi hương: “Bên phủ thành ? Nhị thiếu gia ăn uống ? Ngủ nghỉ an ?”

Vẻ mặt căng thẳng , giống với nương đang mong con bảng vàng đề tên.

Cuối cùng, kỳ thi khoa cử cũng kết thúc, Thẩm Minh An và Thẩm Minh Viễn cùng từ phủ thành hồi hương.

Tô Vân Tiêu hỏi thi cử thế nào, chỉ kéo Thẩm Minh An , xót xa vuốt ve gương mặt : “Gầy , đen sạm . Chắc chắn chịu nhiều khổ cực trong trường thi.”

Thẩm Minh An lắc đầu: “Nương, con mệt. Đại ca chăm sóc con .”

Tiếp theo, chính là quãng thời gian dài đằng đẵng và dày vò chờ đợi bảng vàng công bố.

Lần , tâm trạng của Tô Vân Tiêu bình hơn nhiều so với . Nàng , nhi t.ử dốc hết sức , phần còn , đành giao phó cho ý trời.

Hơn nửa tháng , tin tức cuối cùng cũng truyền đến.

Người mang tin tức đến, là quan sai báo hỷ và một Đại chưởng quỹ của Tứ Thông Hải Thương Hành từ kinh thành trở về.

Ngày hôm đó, vị Đại chưởng quỹ dẫn theo đoàn xe, phong trần mệt mỏi đến xưởng ở thôn Thanh Thạch để lấy hàng, thấy Tô Vân Tiêu, liền mặt mày hớn hở chắp tay vái chào, thái độ , cung kính hơn bất cứ lúc nào đây.

“Tô Đông gia! Xin chúc mừng! Đại hỷ a!”

Tô Vân Tiêu câu chúc mừng đầu đuôi của làm cho ngây : “Lưu chưởng quỹ, hỷ sự gì mà mừng rỡ ?”

“Ôi chao! Ngài vẫn ư?”

Lưu chưởng quỹ vỗ đùi một cái, giọng cao vút tám độ: “Lệnh công tử! Thẩm Minh An Thẩm công tử, đỗ Giải nguyên kỳ thi Hương phủ Nam Dương ! Đứng đầu bảng đấy!”

“Cái gì?!”

Chiếc chén trong tay Tô Vân Tiêu “loảng xoảng” một tiếng rơi xuống đất, vỡ tan tành.

Nàng… nàng lầm chứ?

“Chắc chắn là thật!” Lưu chưởng quỹ thấy vẻ mặt nàng như , càng thêm vui vẻ, “Thương đội của chúng khi ngang qua phủ thành, bảng vàng niêm yết danh sách trúng tuyển, vây kín ba tầng trong ba tầng ngoài! Tiểu nhân đặc biệt sai tiểu nhị chen xem, vị trí thủ khoa, rõ ràng rành mạch ba chữ lớn ‘Thẩm Minh An’! Cả phủ Nam Dương đều chấn động! Ai ai cũng huyện Bình Dương chúng Văn Khúc Tinh hạ phàm đấy!”

Nước mắt Tô Vân Tiêu, bỗng chốc tuôn trào.

Không đau buồn, mà là cuồng hỷ! Là kích động!

Nàng che miệng, bờ vai ngừng run rẩy, một lời cũng thốt .

Thúy Lan và Thẩm Minh Viễn bên cạnh, cũng đều tin động trời làm cho ngây ngẩn, từng một há hốc mồm, trân trân như tượng gỗ.

Vẫn là Thẩm Minh Viễn phản ứng , y vội vàng xông tới, đỡ lấy mẫu đang loạng choạng, trong giọng mang theo sự run rẩy thể kiềm chế: “Nương! Nương! Người thấy ? Đệ đỗ ! Là Giải nguyên!”

“Nghe thấy thấy …”

---

Loading...