Xuyên Thành Quả Phụ Ta Dẫn Ba Con Làm Giàu Cả Thôn - Chương 193
Cập nhật lúc: 2026-04-28 07:57:17
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
ngôi nhà mắt làm Hoàng Ngọc Linh đổi suy nghĩ. Tường sân cao lớn xây bằng gạch xanh, cổng lớn sơn son thếp vàng khí phái, lầu cổng còn treo hai chiếc đèn lồng đỏ.
Quy mô, kiểu dáng , tuy thể sánh bằng những phủ của các gia đình giàu trong huyện thành, nhưng trong các nhà nông khác, tuyệt đối là hạc giữa bầy gà, là một trạch viện của hương cũng quá lời. Trong mắt Hoàng Ngọc Linh cũng lóe lên một tia kinh ngạc.
Nàng đ.á.n.h giá ngôi nhà , trong lòng đ.á.n.h giá Tô Vân Tiêu cao hơn mấy phần. Có thể trong thời gian ngắn như , dựa bản lĩnh của , xây dựng nên một trạch viện như ở thôn, năng lực của nữ nhân còn mạnh hơn nhiều so với nàng tưởng tượng.
“Chu phu nhân, Chu cô nương, xin mời .” Thúy Lan và Lâm Tuyền tiến lên một bước, cung kính hành lễ vấn an. Hôm qua phu nhân trở về với họ , hôm nay khách quý đến nhà, mà phu nhân gọi là khách quý hẳn hề đơn giản, vì , họ sớm nghênh đón.
Tô Vân Tiêu giới thiệu: “Đây là quản sự Lâm Tuyền của nhà , đây là Thúy Lan, việc trong nhà đều do họ quán xuyến.” Hoàng Ngọc Linh mỉm gật đầu, ánh mắt dừng Lâm Tuyền một lát. Người tuy chân chút bất tiện, nhưng ánh mắt trầm .
Một đoàn sân, cảnh tượng bên trong càng khiến Hoàng Ngọc Linh và Chu Thiển Thiển sáng mắt. Sân lớn, quét dọn sạch sẽ một hạt bụi. Giữa sân, ghế đá bàn đá, bên cạnh còn một cái giếng nước, bên giếng trồng một giàn nho, tuy bây giờ lá rụng hết, nhưng thể tưởng tượng, đến mùa hè, nơi đây nhất định là một mảng xanh rợp bóng.
Cả cái sân , vẻ mộc mạc của nhà nông, mất sự sạch sẽ và nhã nhặn, quy hoạch đấy. “Phu nhân, Chu cô nương, xin mời nhà.” Tô Vân Tiêu nghênh đón các nàng chính sảnh.
Hoàng Ngọc Linh những đồ bày biện trong nhà, chút tò mò. Kiểu dáng những món đồ gia dụng , nàng từng thấy. Không điêu khắc phức tạp, đường nét thanh thoát, thiết kế khéo léo, mắt thực dụng.
“Tô tử, những món đồ gia dụng … thật sự độc đáo.” Hoàng Ngọc Linh kìm đưa tay , vuốt ve mặt bàn ăn nhẵn bóng, chân thành tán thưởng, “Ta cứ ngỡ chỉ tinh thông tài nấu nướng, ngờ, trong việc kiến tạo bày biện, cũng khéo léo đến thế.”
Hoàng Ngọc Linh cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ. “Phu nhân quá khen ,” Tô Vân Tiêu , “ chỉ là rảnh rỗi việc gì, tự mày mò mà thôi. Để thợ mộc làm theo bản vẽ của , e rằng đáng bày ở nơi trang trọng.” “Cái mà còn gọi là đáng bày ở nơi trang trọng ?”
Chu Thiển Thiển cũng chạy tới, nàng lập tức chú ý đến chiếc ghế sô pha êm ái , chạy vội đến phịch xuống, còn vui vẻ nhún nhảy hai cái: “Thím ơi, chiếc ghế thật dễ chịu quá! Mềm mại, thoải mái hơn ở nhà nhiều!”
Sau khi vài vị an tọa, Thúy Lan nhanh chóng bưng lên nóng và mấy đĩa điểm tâm.
Tô Vân Tiêu nhấp một ngụm , dậy, áy náy với Hoàng Ngọc Linh: “Phu nhân, Chu tiểu thư, hai vị cứ dùng , bếp chuẩn bữa trưa. Món ăn phong phú, e rằng sẽ tốn thêm chút thời gian.”
Vừa dứt lời, nàng sang Thẩm Minh Viễn, dặn dò: “Minh Viễn, con ở đây, tiếp đãi phu nhân và Chu cô nương cho thật chu đáo.”
“Dạ? Con ?” Thẩm Minh Viễn nhất thời ngây ngẩn, cầu cứu Tô Vân Tiêu.
Bảo đến xưởng tiếp đãi chưởng quầy thì , ở cửa hàng đón tiếp khách nhân, cũng nề hà, thậm chí xuống đồng làm việc cũng chẳng hề hấn gì.
bảo một tiếp đãi huyện lệnh phu nhân và huyện lệnh thiên kim, … thực sự mở lời thế nào!
Tô Vân Tiêu thấy vẻ mặt căng thẳng của , đưa cho một ánh mắt khích lệ, ngữ khí cho phép chối từ: “Trong nhà bây giờ chỉ hai nương con là chủ nhà, nương bếp lo cơm nước, việc tiếp đãi khách quý, đương nhiên sẽ giao tay con, nam t.ử hán duy nhất trong nhà. Đừng sợ, cứ hành xử như thường ngày là .”
Nói xong, nàng mỉm với Hoàng Ngọc Linh: “Con trai đây, tính tình phần sợ lạ. Phu nhân và Thiển Thiển cứ thong thả tự nhiên.”
“Tô cứ yên tâm lo liệu, chúng tự đây là .” Hoàng Ngọc Linh hiểu ý .
Tô Vân Tiêu gật đầu, kéo Thúy Lan cùng về phía nhà bếp.
Trong chính sảnh rộng rãi, thoáng chốc chỉ còn Hoàng Ngọc Linh, Chu Thiển Thiển, cùng với Thẩm Minh Viễn đang yên, cứng đờ.
Hoàng Ngọc Linh thiếu niên mắt, tuy rằng căng thẳng đến mức mặt sắp đỏ bừng, nhưng vẫn thẳng tắp, hề cử chỉ thất lễ nào.
Đứa trẻ , tính tình tuy trầm lặng đôi chút, nhưng cái trọng, thành thật, là một nhân tài hiếm .
Nàng chủ động mở lời, phá vỡ sự im lặng ngượng ngùng , ánh mắt rơi giá sách khổng lồ: “Minh Viễn, con thường sách ?”
Thẩm Minh Viễn thấy tên , lập tức hồn, cung kính đáp: “Hồi bẩm phu nhân, con từng chính thức sách, thỉnh thoảng nhị từ thư viện về, sẽ dạy con đôi chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/xuyen-thanh-qua-phu-ta-dan-ba-con-lam-giau-ca-thon/chuong-193.html.]
“Ồ? Dạy những gì?” Hoàng Ngọc Linh tỏ hứng thú.
“Tam Tự Kinh, Bách Gia Tính… còn một vài sách nông học và toán học nữa.”
Hoàng Ngọc Linh gật đầu.
Rồi, một trận im lặng kéo dài.
Hoàng Ngọc Linh cảm thấy cũng sắp cạn lời , chuyện với đứa trẻ , cảm thấy khó khăn hơn cả chuyện với lão phu quân ở nhà.
lúc , một mùi thịt đậm đà, kèm theo các loại hương liệu, từ hướng nhà bếp bay tới, len lỏi mũi mỗi .
“Thật thơm quá!”
Sự chú ý của Chu Thiển Thiển lập tức thu hút, nàng cố sức hít hà, đôi mắt sáng bừng kinh ngạc: “Thím đang làm món gì ngon ạ?”
…
Tô Vân Tiêu lúc đang bếp lò, nàng buộc một chiếc tạp dề trắng, mái tóc dài búi gọn gàng bằng một chiếc trâm cài gáy, động tác dứt khoát như nước chảy mây trôi.
Hôm nay, thực đơn nàng chuẩn gồm : thịt kho tàu, gà hầm nấm, vịt om gừng non, thỏ xào ớt chuông, thịt heo xào cay, cá chép kho tàu, cùng hai món chay.
Tô Vân Tiêu cân nhắc cả hai vị khách đều dùng vị cay, nên mấy món đều cho thêm ớt.
…
Tô Vân Tiêu bận rộn ngơi tay, Thúy Lan giúp nàng phụ tá.
Thịt kho tàu đang ninh nhỏ lửa, canh gà cũng đang sôi lục bục tỏa hương thơm ngát.
Nàng bắt đầu sơ chế con thỏ rừng và con vịt.
Thỏ rừng nàng chặt thành từng miếng nhỏ, thêm thật nhiều ớt, làm thành món thỏ xào ớt chuông cay nồng kích thích vị giác.
Vịt thì nấu cùng gừng non, làm thành món vịt om gừng non.
Đợi đến khi mấy món chính đều xuống nồi, nàng mới bắt đầu chuẩn rau xanh.
Rau xào tươi, dưa chuột trộn, đầy một nén nhang, mấy món ăn sắc hương vị đủ đầy tươi ngon lò.
Cuối cùng, nàng múc món thịt kho tàu mềm nhừ đậm đà và canh gà hầm nấm hai chiếc bát canh lớn thật .
Thịt kho tàu màu sắc đỏ tươi, nước sốt sánh đặc, từng miếng thịt đều rung rinh, thôi thấy thèm ăn.
Canh gà hầm nấm nước màu trắng sữa, thịt gà mềm rục, hương thơm tươi mát của nấm và vị béo ngậy của thịt gà hòa quyện hảo .
“Xong !” Tô Vân Tiêu vỗ vỗ tay, bảy tám món ăn xếp hàng bếp, mặt lộ nụ mãn nguyện.
“Thúy Lan, dọn cơm! Để quý khách của chúng , nếm thử tay nghề của !”
…
---