Từ Học viện Trung Ảnh về đến nhà, suốt quãng đường Kỳ Minh hề một lời, mải đến khi xuống xe Kỳ Minh mới liếc Triệu Nguyên Tín một cái, nhạo : “Còn định cho chuyện xảy ba năm ?”
“Hẳn là cũng thấy , chuyện ba năm xảy ở tòa Minh Đạo, khác lắm so với câu chuyện mà sinh viên truyền miệng lắm.” - Triệu Nguyên Tín ngẫm nghĩ, vẫn sự thật với Kỳ Minh: “ một việc quá trùng hợp, thời gian xảy chuyện nhảy lầu với thời gian bạn của ông nội c.h.ế.t trùng khớp với , cho nên chúng hoài nghi rằng, sự kiện nhảy lầu ở Học viện Trung Ảnh là cố ý làm để dời sự chú ý, để cho linh hồn của Triệu Dần chuyển từ bạn của ông nội sang một khác mà giới huyền học chú ý.”
Kỳ Minh thể hiểu ý của Triệu Nguyên Tín, sự kiện nhảy lầu ba năm ở Học viện Trung Ảnh chỉ là thủ thuật che mắt, thu hút sự chú ý của giới huyền học, che giấu dấu vết linh hồn Triệu Dần chuyển dời.
Nói cách khác, thật Triệu gia sớm xác định linh hồn trong cơ thể bạn của ông lão Triệu gia là Triệu Dần, nhưng đây khi ông lão Triệu gia nhắc đến chuyện với Kỳ Minh là giọng điệu đầy vẻ ngờ vực.
Kỳ Minh xác định mục đích Triệu gia làm là vì cái gì, cũng tiếp tục truy hỏi, mở cửa xuống xe.
Triệu Nguyên Tín bóng dáng Kỳ Minh biến mất phía cổng lớn của biệt thự mới khởi động xe rời , trong mắt tràn đầy vẻ phức tạp.
Biệt thự đèn đuốc sáng trưng, Tống Côn Lãng sô pha phòng khách đợi Kỳ Minh trở về, cửa truyền đến động tĩnh liền dậy tới cửa, Kỳ Minh mở cổng biệt thự thấy Tống Côn Lãng ở cửa đợi .
Điều làm cho lòng Kỳ Minh ấm áp, còn là một lẻ loi, cho dù làm về muộn thế nào, ngọn đèn của vạn gia đình vẫn một ngọn đèn sáng vì .
Kỳ Minh cũng làm vẻ mà bổ nhào lòng Tống Côn Lãng, cọ cọ bên cổ lạnh lẽo của , trong giọng mang theo ý vị làm nũng: “Mệt quá .”
Tống Côn Lãng nhấc m.ô.n.g Kỳ Minh lên, ôm trở về phòng ngủ, khi đặt Kỳ Minh lên giường thì nhà tắm xả nước, tự tay tắm rửa cho Kỳ Minh xong, cả quá trình đều cần động một ngón tay, đều là Tống Côn Lãng tự làm, thật sự quá là thoải mái.
Đến khi hai đều lên giường, Kỳ Minh đang kể chuyện mà tỉm hiểu ở Học viện Trung Ảnh cho Tống Côn Lãng thì Tống Côn Lãng liền ấn đầu lòng , cương quyết : “Đi ngủ , gì mai .”
Tống Côn Lãng dứt lời, Kỳ Minh liền cảm thấy sâu ngủ chồm lên trong đầu, ngáp một cái trong lồng Tống Côn Lãng, bao lâu liền ngủ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/xuyen-thanh-nam-phu-thu-tiet-doc-ac/chuong-102-quy-nhay-lau-2.html.]
Xét thấy tạp kỹ nhóm thật sự quá mệt, đại diện của n-time là Đỗ Lập An khó khi đại phát từ bi mà thả cho các thành viên nửa ngày nghỉ, cũng bởi mà Kỳ Minh ngủ một giấc đến hơn 9 giờ sáng hôm .
Tống Côn Lãng chuẩn bữa sáng cho Kỳ Minh xong, nếu do Kỳ Minh cảm thấy ngại thì phỏng chừng Tống Côn Lãng còn đút bữa sáng tận miệng của .
Cậu chỉ làm việc quá mệt cũng gãy tay gãy chân, cần thiết chăm sóc tinh tế như .
Phỉ nhổ thì phỉ nhổ, chăm sóc tỉ mỉ như thế trong lòng Kỳ Minh ngọt như rót mật, ngay cả trứng chiên bỏ nhiều ăn miệng cũng thấy ngọt ngào.
Ăn sáng xong, hai cả mà cùng ấp sô pha, câu câu trò chuyện. Rõ ràng là sô pha ba mà hai dính một chỗ, hận thể hòa thành một thể.
Trò chuyện một hồi liền tự nhiên nhắc đến khi tạp kỹ nhóm, sự việc gặp ở Học viện Trung Ảnh, Kỳ Minh rõ sự việc với Tống Côn Lãng, còn nhấn mạnh lời của Triệu Nguyên Tín.
Cuối cùng Kỳ Minh tổng kết : “Em cứ cảm thấy Triệu gia chuyện gạt chúng , chuyện liên quan đến Triệu Dần thật hề đơn giản như ông lão Triệu gia .”
Nếu Kỳ Minh đến đây thì Tống Côn Lãng cũng gạt làm gì mà những thông tin mà ngày hôm qua từ Bộ Đặc Quản cho Kỳ Minh.
“Em mà.” - Kỳ Minh hề thấy bất ngờ, nhưng vẫn tức giận: “Nếu chúng Bộ Đặc Quản làm đường chứng thực thì khó mà Triệu gia lợi dụng.”
Kế sách của Triệu gia thật là khôn khéo, nhưng tính Tống Côn Lãng quan hệ với Bộ Đặc Quản. Phỏng chừng bọn họ cũng ngờ, bọn họ mới đào cái hồ cho Kỳ Minh và Tống Côn Lãng thì Tống Côn Lãng đến Bộ Đặc Quản chứng thực, rõ ràng cái học mà bọn họ đào.
Tống Côn Lãng xoa đầu Kỳ Minh, giọng điệu mang vẻ trấn an: “Trước tiên cứ mặc kệ Triệu gia, trong thời gian em chuẩn tinh thần giải tán N-time là .”
Kỳ Minh ngây : “Định tay với Điện ảnh Hoàn Thành ư?”