[Xuyên sách] Sau khi thánh tăng trúng cổ - Chương 100.1

Cập nhật lúc: 2026-02-03 16:04:35
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trăng sáng treo bầu trời, gió chậm rãi thổi tung mái tóc dài của bãi đá sa mạc. Đã nhiều năm như , ông vẫn thói quen xếp bằng, cong về phía , khuỷu tay đặt đầu gối.

“Ta sẽ g.i.ế.c ngươi.” Liễu Duyên khẽ .

Người đàn ông tảng đá nham thạch phong hóa hình thù kỳ quái ở sa mạc phun một ngụm m.á.u tươi, trợn mắt ông , ánh trăng chiếu khiến chiếc đầu trông đặc biệt sáng bóng: “Minh Sân ?” Vô Sầu chống đỡ cơ thể đang thương, chất vấn.

Liễu Duyên thở dài: “Vốn tưởng rằng ngươi là kiểu qua loa đại khái, ai ngờ, pháp danh là Vô Sầu nhưng suốt ngày lao tâm khổ trí.” Nói đến đây, ông dường như chợt nhớ đến chuyện gì đó buồn : “Gọi là Vô Âm, nhưng chuyện giỏi, gọi là Liễu Trần nhưng đầy bụi bặm...”

“Gọi là Liễu Duyên, nghiệt duyên khó hết.”

Ông nghiêng mặt, cuối cùng khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ khổ: “Yên tâm , sẽ g.i.ế.c nhóm các ngươi.” Ông nhảy từ tảng đá xuống, xổm xuống, nắm lấy cổ áo của Vô Sầu, đôi mắt màu hổ phách trong suốt ánh trăng lộ một tia đỏ tươi quỷ dị: “Ta chỉ các ngươi... mang cho xá lợi d.ư.ợ.c sư Phật từ Tháp Lâm tự .”

Vô Sầu vùng vẫy hai cái, cuối cùng vẫn từ từ xụi lơ.

Liễu Duyên thả dậy.

“Kẻ thù của còn thế gian nữa , điều làm chỉ là khiến Tiểu Man của sống mà thôi.” Ông khẽ như là nỉ non: “Nếu các ngươi ích, đương nhiên sẽ giữ tính mạng cho các ngươi.”

Một nữ nhân bước từ phía đảng đá phong hóa, Huy Dạ chút sợ hãi khi thấy kẻ điên ở mặt: “Ngươi học ma công nhanh.” Vừa Liễu Duyên thi triển công pháp ma công của U Minh cung—— Nhiếp tâm hồn, tên điên tư chất, nàng thi triển một học luôn, thật sự khiến cho kiêng kỵ đố kị.

Liễu Duyên nàng mà chỉ chắp tay lưng, ngẩng đầu lên vầng trăng sáng bầu trời: “Tìm tung tích của hai bọn họ ?”

Huy Dạ nghiến răng: “Ở Nam Thác quốc.” Đám thuộc hạ tu luyện tà thuật của nàng khéo ở trong hoàng cung của Nam Thác, Tây Vực giống với Trung Châu, ít tà tu và ma tu trộn các nước, ngoài những Phật tu tiếng thì ma tu cũng là một thế lực ngầm thể khinh thường. Nhiều năm , Huy Dạ phái đám thuộc hạ ma tu, tà tu của ẩn náu trong hoàng cung của các quốc gia Tây Vực, chờ đợi cơ hội để chiếm lấy bộ Tây Vực. Hiện tại kẻ điên tìm Vô Âm, mà Vô Âm xuất hiện ở Nam Thác quốc, thật đúng là ý trời định.

“Ta chỉ cần tiểu cô nương , nếu ngươi thì ngươi cứ đưa Vô Âm .” Ông thích tiểu hòa thượng thi nhu thuận, trong sáng thật hung hăng, lẽ là do ông thấy một chút bóng dáng năm đó của từ y.

Huy Dạ nghiến răng, nàng cực kỳ thích thái độ của tên điên khi chuyện với nàng , như thể ông đang bố thí cho một con ch.ó .

Nếu sức mạnh của chuẩn xả , cảnh giới tu vi cao hơn nàng cả một đại cảnh giới thì nàng ... nàng nén giận như ! Nếu để cho Lạc Trần , thì chắc chắn sẽ chế giễu nàng nhiều hơn, đường đường nàng là một Ma quân, cần mặt mũi nữa !

“Ngươi tức giận quá ?” Liễu Duyên yếu ớt .

Kể từ khi ông khỏi hồ nước lạnh, cách chuyện vẫn luôn yếu ớt và chậm chạp như , như là cực kỳ tinh thần. nếu động thủ với ôngta thì sẽ lập tức rốt cuộc ông như thế nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/xuyen-sach-sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-100-1.html.]

Huy Dạ nghẹn một cái, đôi mắt vàng tràn đầy vẻ cam lòng: “Đương nhiên dám.”

Ma tu coi trọng sức mạnh, lúc khi nàng vẫn còn là một tu sĩ luyện khí yếu đuối, cũng từng tu sĩ mạnh hơn sỉ nhục, nhưng hiện tại nàng trở nên mạnh mẽ, thể tính sổ với những đó, trở thành Ma tôn vạn —— Bị khác bằng nửa con mắt như , cảm giác từ khóe mắt , cũng nhiều năm thấy?

Liễu Duyên đầu vầng trăng sáng lạnh lẽo ở phía chân trời : “Vậy cứ chờ xem.”

Trăng sáng bắt đầu lặn, ánh sáng mặt trời phủ một lớp màu vàng lên những mái nhà của Nam Thác quốc.

Vô Âm cau mày thư hồi âm của vương thất Nam Thác do chim xanh đưa tới, Ôn Ninh lười biếng giường duỗi eo, dậy dụi mắt, xoay một cái, chống cánh tay đến mép giường cạnh Vô Âm: “Có thư hồi âm ?”

Trên đó dùng một loạt kí tự dài nhỏ như rồng và rắn quấn , thành một hàng, Ôn Ninh hiểu.

Vô Âm cuộn văn thư bối diệp , lắc đầu: “Bị từ chối .”

“????” Ôn Ninh chớp mắt, vẻ mặt thể tin : “Tại từ chối Phật tử?” Thân phận trong văn điệp mà y dâng lên cũng là giả, chẳng lẽ vì y dẫn theo cả nàng nên khác cho rằng y giả mạo Vô Âm thánh tăng ? Dù bộ Tu Chân Giới đều Vô Âm thánh tăng gần nữ sắc, cũng sẽ cử chỉ thiết với bất kỳ nữ t.ử nào....

Ôn Ninh nghĩ tới những hành động thiết quá phận của y dành cho nàng mấy ngày nay thì vội vàng lắc đầu: “Có cần gửi thêm một phong thư nữa ?”

“Không cần , chuyện đơn giản.” Vô Âm khẽ cau mày, văn thư bối diệp ở trong tay : “Năm đó lúc và sư phụ tới đây, từng ngăn cản, nhưng ngay lúc mấu chốt từ chối, điểm mấu chốt trong đó nhất định đơn giản như “nghi ngờ Vô Âm thật sự”.

Ôn Ninh nửa hiểu nửa y: “Cho nên? Phật tử, ngài định làm thế nào?”

“Ta thể để ở một trong khách điếm nhỏ .” Vô Âm : “Ta dẫn cùng, xông thẳng Tháp Lâm tự.”

Ôn Ninh:.......

Phật tử?!

“Ta sẽ kéo chân ngài...” Ôn Ninh lắc đầu.

“Không , chỉ cần thể xông trận pháp xá lợi tháp của Tháp Lâm tự thì sẽ an .” Vô Âm xoa đầu của nàng: “Chủ trì Ca Diếp của Tháp Lâm tự cũng thấu tình đạt lý.”

mà....” Ôn Ninh còn thêm gì đó, thấy Vô Âm nhắm mắt, một lát từ từ mở mắt , đặt tay lên môi của Ôn Ninh, ngăn cho tiểu cô nương : “Nếu gặp Vô Sầu, hoặc là tăng nhân như đến từ Từ Tể tự thì nhất định tránh xa.”

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])

Loading...