Cô Gọi Điện Thoại Cho Khương Quốc Bình, Nói Rõ Quyết Định Của Mình: “Ông Đại Diện Cho Tư Xa Ký Hợp Đồng Với Bọn Họ Đi.”
Khương Quốc Bình chần chờ: “Đặng tổng, nếu bọn họ nghiên cứu , tiền chẳng khác nào ném đá sông.”
“Nghiên cứu khoa học chẳng là như .”
Đặng Tư Dao nhàn nhạt , “Nếu bọn họ nghiên cứu , chúng cũng thể tiết kiệm nhiều phí đại lý. Đây chính là sự phát triển lâu dài, nỡ bỏ vốn .”
Khương Quốc Bình ngẫm 30 vạn cũng nhiều lắm, liền rối rắm việc nữa: “Tôi vẫn đang chốt giá đại lý, bên sống c.h.ế.t chịu nhượng bộ, nhưng xí nghiệp trong nước thể bỏ tiền chỉ chúng . Tôi vẫn đ.á.n.h đòn tâm lý chiến với bọn họ.”
Đặng Tư Dao : “Ông nghĩ như là đúng. Cứ làm theo lời ông .”
Cúp điện thoại xong, Đặng Tư Dao ở phòng khách tới lui.
Hứa Lão Lục dẫn bọn nhỏ trở về, liền thấy cảnh tượng : “Em ? Có chuyện gì ?”
Hôm qua mang vẻ mặt , hôm nay như . Hứa Lão Lục nhíu mày, chẳng lẽ chuyện gì làm khó dễ ?
Đặng Tư Dao đem chuyện tìm Chủ nhiệm hệ máy tính Đại học Thâm Quyến để nghiên cứu phát triển sản phẩm kể : “Thầy em bỏ vốn cử nước ngoài du học.”
Hứa Lão Lục kinh ngạc cô: “Thế thì tốn bao nhiêu tiền chứ. Em sẽ thật sự đồng ý với ông đấy chứ?”
Đặng Tư Dao chống cằm: “Hiện tại du học bằng ngân sách nhà nước nhiều, khi trở về, nhiều xí nghiệp tranh nhận. Tương lai nếu em thành lập một công ty máy tính, chắc giành những nhân tài .”
“ lỡ bọn họ ở lỳ nước ngoài thì làm bây giờ?” Hứa Lão Lục cảm thấy lòng khó đoán. Vạn nhất trở , bộ khoản đầu tư của cô liền ném đá sông.
Đặng Tư Dao gật đầu: “ . Em cũng đang lo lắng điểm .”
Hứa Lão Lục cũng nghĩ cách nào : “Em mới thành lập một công ty máy tính ? Xưởng bút chì của em vẫn đang cạnh tranh gay gắt, em nhiều thời gian như ?”
Đặng Tư Dao thật đúng là thời gian: “Hai việc liên quan đến . Giai đoạn đầu em chỉ đầu tư thôi, chờ bọn họ học thành tài trở về, mới thể làm việc cho em.”
Hứa Lão Lục ngẫm cũng đúng, hiện tại tương đương với việc trồng cây , thu hoạch , còn xem vận khí của cô.
Đặng Tư Dao gọi điện thoại cho Lục Hơi Hơi, dò hỏi tình hình phát triển máy tính trong nước.
Lục Hơi Hơi với cô, Thâm Quyến bên xem như mới khởi bước, bất quá ở Trung Quan Thôn thủ đô cũng thành lập công ty tương tự. Bọn họ dựa Viện Khoa học Trung Quốc, tên là Lenovo.
Đặng Tư Dao điều kiện bẩm sinh như , cô cũng khả năng chạy tới thủ đô gây dựng sự nghiệp.
Cô ngẫm nghĩ, vẫn tính toán tài trợ cho 10 du học sinh. Xem thành quả .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/xuyen-qua-70-lao-cong-vua-dep-trai-vua-dinh-nguoi-cau-toi-thuong-yeu/chuong-593.html.]
Đặng Tư Dao gọi điện thoại cho Uông Đông Kỳ: “Nếu học thạc sĩ 2 năm, mỗi năm chi phí bao nhiêu tiền?”
Uông Đông Kỳ bên cũng đưa liệu đại khái: “Nghiên cứu sinh trường đại học công lập, mỗi năm học phí đại khái từ 4.000 đến 9.000 đô la, dựa theo tỷ giá hối đoái giữa đô la và nhân dân tệ hiện tại là 1 đổi 2.9, cộng thêm mỗi năm 4.000 đô la sinh hoạt phí, mỗi năm tốn kém sai biệt lắm 2 vạn 9, cứ tính tròn là 3 vạn .
Cô tài trợ 10 , mỗi năm chính là 30 vạn, 2 năm là 60 vạn.”
Mức giá tính là nhiều, Đặng Tư Dao thể chi trả , cô bảo Uông Đông Kỳ thống kê danh sách cho : “Thầy đem hồ sơ của những sinh viên đăng ký bộ cho cẩn thận.
Tôi thông tin cực kỳ chi tiết, nhỏ đến mức trong gia đình những thành viên nào, lớn đến mức tương lai bọn họ lý tưởng gì, đích chọn lựa.”
Uông Đông Kỳ đồng ý: “Nội dung cô yêu cầu điền nhiều, sẽ sắp xếp cho bọn họ đăng ký một nữa.”
Đặng Tư Dao : “Năm nay cũng kịp học nữa , thầy thời gian một năm cơ mà, cũng vội.”
Cúp điện thoại xong, Hứa Lão Lục tò mò hỏi: “Em còn ký hợp đồng với bọn họ ?”
“Đương nhiên .” Đặng Tư Dao chống cằm, “Em bắt bọn họ làm công cho em 5 năm.”
“Làm công 5 năm? Vậy bọn họ cũng lời mà. Bọn họ du học hai năm tốn mấy vạn đồng tiền, tính mỗi năm trả nợ cũng 6000, hiện tại mấy thu nhập hàng năm đạt tới 6000.”
Hứa Lão Lục cảm thấy điều kiện tồi. Khẳng định nhiều tranh nước ngoài du học.
Đặng Tư Dao thở dài: “Cho nên chỉ quốc gia mới thể bỏ nổi tiền lớn như . Thương nhân thật sự gánh nổi.”
Nói xong lời , Đặng Tư Dao đột nhiên nhớ tới một chuyện: “Bộ phim điện ảnh em đầu tư vẫn thấy công chiếu nhỉ? Sẽ ném đá sông đấy chứ?”
Kiếp cô cũng từng một bộ phim xong , nhưng khâu xét duyệt thông qua, liền phát sóng. Ngay cả tiền vốn cũng thu hồi . Cô sẽ xui xẻo như chứ?!
Nghĩ đến đây, cô yên nữa, đang gọi điện thoại cho Phương Văn Trung, ngờ điện thoại vang lên đúng lúc .
Cô còn tưởng là Uông Đông Kỳ, nhấc máy lên , ngờ gọi tới chính là Phương Văn Trung.
“Lão Phương, rốt cuộc cũng gọi điện thoại tới. Trước đây với một hai tháng là thể công chiếu, từ tháng 2 kéo dài đến tận tháng 9, chậm mất 7 tháng trời, rốt cuộc là thế nào hả?”
Đặng Tư Dao cạn lời, trong miệng chẳng lấy một câu thật .
là vô thương bất gian, nhưng so với Phương Văn Trung, gian thương như cô vẫn còn tính là đội quân danh dự về mặt đạo đức.
Phương Văn Trung cô oán giận một tràng, chờ cô xong, ông mới rốt cuộc cơ hội xen mồm một câu: “Tôi đây chẳng đang gọi điện thoại cho cô ?
Cô tốn bao nhiêu nước bọt mới thuyết phục cấp đồng ý . Kỳ thật mấy tháng qua khâu xét duyệt . Vấn đề chủ yếu ở phía rạp chiếu phim.
Bọn họ tăng giá 20% để mua đứt. đồng ý. Tôi ăn chia theo tỷ lệ phần trăm, đàm phán mất mấy tháng trời, rốt cuộc mới chốt xong.”