Đặng Hoa Mai Chưa Từng Làm Cửa Hàng Trưởng, Cô Cũng Chưa Từng Bảo Người Khác Làm Việc Bao Giờ, Em Gái Đã Nói Vậy, Bản Thân Đành Phải Đồng Ý, Gật Đầu Nói: “Được!”
Ăn cơm xong, Đặng Tư Dao bảo Đặng mẫu lấy hộp đựng đồ ăn xếp chút bánh bao súp : “Con dẫn theo một bạn tới, để con mang cho .”
“Ây da, cái đứa nhỏ thật hiểu chuyện, con dẫn về nhà ăn cơm.” Đặng mẫu chút cạn lời.
“Cậu đang bận vẽ tranh, làm gì thời gian rảnh ạ.” Đặng Tư Dao bảo bà đổi thành bánh bao chiên, hương vị thể sẽ ngon hơn.
Đặng mẫu gật gật đầu: “Được , con đợi chút.”
Đặng Hoa Mai tìm , Đặng Tư Dao cầm hộp đồ ăn cửa hàng.
Chử Lương bên vẽ xong bản thảo, dựa theo yêu cầu của Đặng Tư Dao, đổi thành hình tượng hoạt hình, là hai chú mèo vô cùng đáng yêu.
Một con màu xanh lam, một con màu hồng nhạt, tất cả đều là mèo mướp. Hình tượng hoạt hình yêu cầu quá chân thực, nhưng thần thái sinh động, hơn nữa nét vẽ càng tối giản càng .
“Tôi sẽ tìm làm LOGO. Cậu vẽ thêm cho vài biểu cảm nữa , ví dụ như kiêu ngạo, tức giận, đáng yêu, mỉm vân vân.”
Chử Lương gật đầu, tỏ vẻ thành vấn đề.
Ba ngày tiếp theo, Đặng Tư Dao luôn ở trong tiệm phụ giúp, còn hai nhân viên bán hàng nữa hỗ trợ, hàng hóa bày biện nhanh, tiếp theo chỉ chờ làm xong biển hiệu là chuẩn khai trương.
Ngày khai trương hôm nay là Chủ nhật, cũng là một ngày nắng hiếm hoi chuỗi ngày âm u, ánh mặt trời xuyên qua tầng mây chiếu rọi xuống mặt đất. Thời tiết đổi, nhiệt độ dường như cũng tăng lên vài độ.
Đặng Tư Dao ở cửa, nghênh đón lãnh đạo Cục Thương nghiệp tới cắt băng khánh thành. Chờ giờ lành bắt đầu, dải lụa đỏ cắt đứt, khách khứa chen chúc ùa .
“Nghe hôm nay bút chì giảm giá, mỗi chiếc chỉ 5 xu. Mỗi mua tối đa 10 chiếc.”
“ . Cả nhà đều xuất động, chỉ để tới đây mua bút chì đấy.”
Để đẩy mạnh tiêu thụ, Đặng Tư Dao tung mức giá bút chì thấp nhất. Lúc cô mới khởi nghiệp, bút chì bán ngoài là 1 hào 2 xu, hiện tại vật giá leo thang, giá bán bút chì tăng lên 1 hào 5 xu.
Chi phí của Đặng Tư Dao cũng từ 3 xu tăng lên 5 xu, cô làm thế tương đương với việc chịu lỗ vốn để làm tiếp thị.
Để phòng ngừa khách hàng chen chúc ùa , nhân viên cửa hàng lo liệu xuể, cho nên Đặng Tư Dao chỉ kê một chiếc bàn tiếp thị ở cửa, bên bày bút chì, cục tẩy, bút bi, bút máy, hộp bút vân vân.
Đều là những loại văn phòng phẩm học sinh thường dùng nhất. Giá cả cũng niêm yết bộ ở bên , cung cấp cho tự do lựa chọn.
Đại đa đều mua bút chì xong là ngay, nhưng cũng ít thấy cục tẩy rẻ, cũng sẽ mua thêm một cục. Những khác nhu cầu, cũng sẽ trong tiệm chọn lựa. Bên trong chỉ hai nhân viên bán hàng, cũng bận rộn đến mức xoay mòng mòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/xuyen-qua-70-lao-cong-vua-dep-trai-vua-dinh-nguoi-cau-toi-thuong-yeu/chuong-565.html.]
Đặng Hoa Mai bận rộn ở cửa đến tận giờ cơm trưa, Đặng Tư Dao bảo một nhân viên khác chị, để chị nhà nghỉ ngơi một chút.
Đặng mẫu mang cơm tới cho bọn họ, thấy nhiều xếp hàng như , liền : “Đông quá, xem cửa hàng của các con thể kiếm tiền .”
Đặng Tư Dao gật đầu: “Cũng tạm ạ. Ngoại trừ hàng khuyến mãi, những món đồ khác cũng bán .”
Trước đó Thượng Hải nhà máy đóng cửa, cô còn tưởng năng lực tiêu dùng của , ngờ buôn bán cũng tệ. Có nhiều phụ dẫn theo con cái tới mua đồ chơi, đặc biệt là những kiểu dáng Thượng Hải bán cực kỳ chạy.
Đặng mẫu hỏi Đặng Tư Dao: “Vậy với doanh hiện tại, cửa hàng chắc là thể trụ vững nhỉ?”
Đặng Tư Dao gật đầu: “Vẫn ạ.”
Đặng mẫu thở phào nhẹ nhõm: “Vậy là . Hôm nay Cung Tiêu Xã bán cua, buổi tối làm thêm món cho các con.”
“Vâng!”
Cửa hàng văn phòng phẩm mở cửa đến 7 giờ tối, Đặng Tư Dao dạy Đặng Hoa Mai chốt sổ sách xong, liền cùng về.
Về đến nhà, Đặng mẫu làm một bàn đồ ăn ngon, đặc biệt là món cua xào bánh gạo, đây là món tủ của Đặng mẫu. Trước Đặng Tư Dao thích ăn cua, nhưng từ khi ăn món của bà, cô đặc biệt thích.
Đặng phụ buôn bán của con gái tồi, cũng chúc mừng công việc kinh doanh của cô ngày càng thăng tiến.
Chử Lương cũng gọi tới, mấy ngày nay vẫn luôn ở nhà khách, hiện tại cửa hàng khai trương, cần vẽ tranh nữa. Đặng Tư Dao gọi tới ăn mừng, liền tới. Cậu tới liền uống rượu cùng Đặng phụ.
Đặng Tư Dao hỏi : “Cậu định tàu hỏa từ Thượng Hải thẳng về Thủ đô luôn ?”
Chử Lương giật , chút sốt ruột: “Đặng tổng, là sẽ đầu tư làm phim hoạt hình ?”
Đặng Tư Dao dở dở : “Cậu đầu tư là đầu tư ngay . Một tập tốn 5 vạn, coi là máy in tiền chắc. Tôi đầu tư một bộ phim điện ảnh mới hết 25 vạn, 10 tập phim hoạt hình ngốn 50 vạn, còn chắc thu hồi vốn. Thế đắt quá.”
Đặng phụ cũng là đầu tiên : “Phim hoạt hình đắt thế cơ ? Thảo nào quanh quẩn cũng chỉ chiếu mấy bộ đó.”
Đặng mẫu chép miệng: “Thảo nào con đầu tư, cái liệu thu hồi vốn ?”
“Đài truyền hình thể thu mua, hơn nữa là mua đứt, lợi nhuận chênh lệch 20%.” Cha của Chử Lương chính là làm trong ngành , cho nên hiểu giá cả thị trường.
Đặng mẫu thấy thể kiếm tiền, cảm thấy thế cũng tồi.
Đặng Tư Dao bật : “Một bộ phim hoạt hình, các chế tác mất hai năm trời, lợi nhuận chỉ 20%. Tôi nộp thuế xong, đến 10% cũng chẳng còn. Tôi lỗ to . Cậu làm những vụ làm ăn khác thể kiếm bao nhiêu tiền ?”