Hứa Lão Lục Lái Xe Rất Chậm, Sợ Làm Ba Đứa Nhỏ Thức Giấc.
Đặng Tư Dao nhắm mắt ngủ gật. Về đến nhà, Hứa Lão Lục lượt bế từng đứa lên lầu, Đặng Tư Dao về phòng rửa mặt đ.á.n.h răng.
Đợi Hứa Lão Lục cởi quần áo, rửa chân cho bọn trẻ xong, Đặng Tư Dao bên rửa mặt đ.á.n.h răng xong xuôi và giường.
Hứa Lão Lục rửa mặt xong, lật chăn xuống bên cạnh cô, thở dài thườn thượt. Hôm nay hành cho mệt lả.
Anh móc túi, nhét bộ tiền thu hồi ngăn kéo: “Tư Dao, em đúng! Anh căn bản hợp với việc kinh doanh!”
Đặng Tư Dao nhạt giọng : “Mỗi đều sở trường riêng. Sự tập trung của tồi, thể làm công việc kỹ thuật. Cho nên cứ rèn luyện kỹ năng nấu nướng của là . Không cần dồn tâm trí chỗ khác, tâm tư đơn thuần, thể cùng lúc đối phó với hai việc .”
Hứa Lão Lục gật gật đầu, nghiêng đầu cô: “Trước đây em nhắc nhở ?”
Đặng Tư Dao kịp trả lời, tự đưa đáp án: “Thử thách ?!”
Đặng Tư Dao cong môi: “Một nửa thôi.”
“Còn một nửa ?” Hứa Lão Lục ngẫm nghĩ, nghĩ nguyên nhân.
Đặng Tư Dao nhạt giọng đáp: “Em nhớ là tiền vượt quá 1000 đồng mới lập án.”
Số tiền là kiếp cô báo cảnh sát mới . Lúc đó cô mất ví xe buýt, bên trong 800 đồng, khi báo cảnh sát, vì đến 1000 đồng nên thể lập án.
Cũng cách nào định tội kẻ trộm. Chỉ thể tạm giữ . Cũng thời đại vượt quá 1000 đồng . Phỏng chừng lẽ là .
vượt quá 1000 đồng, hình phạt chắc chắn sẽ nặng hơn.
Hứa Lão Lục đúng là chuyện , tâm trạng tồi tệ: “Anh ngờ sự việc thành thế . Bọn họ coi như kẻ ngốc.”
Đặng Tư Dao vỗ vỗ vai : “Lần chúng khách sạn liên hoan, còn nhớ ?”
Hứa Lão Lục đương nhiên nhớ rõ: “Chỗ đó lớn.”
Đặng Tư Dao gật đầu: “Hôm nay em mua một chỗ cũng rộng rãi, em định xây một khách sạn, đến lúc đó qua làm đầu bếp cho em. Chi bằng đến khách sạn học nấu ăn , trình độ nấu nướng của vẫn còn thấp quá. Anh tiến lên cao hơn nữa mới .”
Hứa Lão Lục suy nghĩ một chút đồng ý: “Vậy tiệm cơm thức ăn nhanh tính ?”
“Em sẽ quản lý!” Đặng Tư Dao bảo cần lo lắng: “Anh quên ? Em phát triển diện, một cửa hàng đối với em việc khó.”
Hứa Lão Lục tin tưởng lời cô : “Em chỉ đến vài là thể tính sổ sách, quả thực bằng em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/xuyen-qua-70-lao-cong-vua-dep-trai-vua-dinh-nguoi-cau-toi-thuong-yeu/chuong-454.html.]
“Anh từng làm kinh doanh, cho nên dễ lừa gạt. Đây cũng của . Trên đời nhiều, càng lương thiện, bọn họ càng cảm thấy dễ bắt nạt.”
Đặng Tư Dao nhạt giọng : “Anh giỏi đấu tâm nhãn với khác, cho nên hãy dành thời gian cho lĩnh vực mà am hiểu.”
Hứa Lão Lục gật gật đầu: “Anh hiểu .”
Hứa Lão Lục học nấu ăn, liền đến Kim Mãn Đường để ứng tuyển. Vốn định ứng tuyển vị trí đầu bếp, đáng tiếc khi thi tay nghề đạt yêu cầu, đành lùi một bước, làm phụ bếp, chuyên môn theo sự chỉ huy của đầu bếp chính.
Đặng Tư Dao tiếp quản tiệm cơm thức ăn nhanh, tiên dán thông báo tuyển dụng ở cửa.
Một buổi sáng liền vài tốp đến ứng tuyển. Đặng Tư Dao bảo bọn họ làm thử , nếu làm cũng để bọn họ làm công, sẽ tặng một bữa cơm kèm theo tiền lương làm thêm một ngày.
Cũng chính vì cách làm của cô, cho nên dù cô nhận những , bọn họ cũng hề tức giận.
Đặng Tư Dao cuối cùng tuyển ba nhân viên phục vụ.
Trong ba hai khá cởi mở, một hướng nội, Đặng Tư Dao liền sắp xếp cô làm thu ngân. Tuy nhiên, để tránh xảy sự việc trộm cắp nữa, Đặng Tư Dao yêu cầu ba nhân viên phục vụ còn đều đếm tiền một . Nếu thiếu tiền, bộ sẽ trừ lương.
“Một tháng , sẽ chọn một trong bốn các cô làm cửa hàng trưởng. Đây là cơ hội của các cô.”
Ba nhân viên mới ngờ tiệm cơ hội làm cửa hàng trưởng, ai nấy đều xoa tay hăm hở. Chỉ Liễu Tú Cầm là hứng thú.
Thật vất vả mới bận rộn xong bữa trưa, Đặng Tư Dao mệt đến mức đau lưng mỏi eo. Làm ngành ăn uống thực sự mệt, đặc biệt là ăn trưa muộn hơn khác, cô thật sự quen.
Cô xuống ăn cơm cùng , Liễu Tú Cầm đối diện cô: “Bà chủ, hôm nay ông chủ đến?!”
“Anh tiệm cơm làm thuê .” Đặng Tư Dao nhạt giọng đáp.
“Sao làm thuê? Những đó trộm tiền của .” Liễu Tú Cầm ngây : “Tiệm của ông chủ ?”
Đặng Tư Dao cô , đến mức Liễu Tú Cầm sởn gai ốc, cô ngượng ngùng giải thích: “Xin , chỉ tò mò hỏi một chút thôi.”
Đặng Tư Dao nhạt giọng : “Anh là đàn ông của , cần giải thích với cô. Về cô đừng gọi là ông chủ nữa, mới là ông chủ của cô.”
Đặng Tư Dao vẫn là đầu tiên đối mặt với tình địch. Ngày hôm qua cô suy nghĩ xem nên xử lý cô gái nhỏ thế nào cho ?
Ác độc một chút, hủy hoại cả đời cô , trực tiếp gả cô cho một gã đàn ông tồi tệ về mặt?
Hay là nhẹ nhàng hơn một chút, vẽ một cái bánh vẽ lớn sai sử cô làm việc đến c.h.ế.t, trả một xu tiền lương?!
Hay là giống như bây giờ, trực tiếp cảnh cáo, cô gái nào chút lòng tự trọng thì sẽ tự cút . Nếu da mặt dày, cô sẽ dùng hai chiêu .