Xuyên 70 Mang Theo Bảo Khố, Cả Nhà Diễn Vai Hộ Nghèo - Chương 428: Nội Tặc Lộ Diện

Cập nhật lúc: 2026-03-06 14:40:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thậm chí, ba nhà máy kỳ thật chính là thấy quần áo của xưởng may Hoa Hòe bán chạy, mới bắt chước theo.

Ban đầu đều cảm thấy, Thủ đô nhiều đại xưởng may quốc doanh như , thị trường đều các đại xưởng độc quyền, cũng gian sinh tồn cho các nhà máy khác.

Chờ đến khi xưởng may Hoa Hòe bất ngờ xuất hiện, những tâm liền đột nhiên nhận , trang phục quan trọng nhất kỳ thật vải dệt đến mức nào, chế tác mỹ , mà là kiểu dáng!

Đặc biệt từ khi quần ống loe từ phương Nam dần dần bắt đầu thịnh hành, bất kể là loại vải gì, chỉ cần làm thành kiểu dáng đó, liền xếp hàng mua.

Xưởng may Hoa Hòe lợi hại chính là ở chỗ, dù đều làm quần ống loe, quần ống loe của họ cũng mắt hơn, phong cách Tây hơn khác.

Vì thế liền bắt đầu lập hợp tác xã chuyên nghiệp, lén lút dựa theo bản vẽ của xưởng may Hoa Hòe để sản xuất, dần dần, từ một nhà phát triển thành ba nhà.

Thẩm Mạt Nhi cảm thấy ba nhà theo xưởng may Hoa Hòe ăn theo, nhưng thực tế làm ăn phát đạt, thậm chí còn cảm thấy ăn miếng thịt béo bở. Bọn họ tuy rằng quy mô lớn, nhưng nhân sự cũng ít, cho nên hiệu quả kinh tế thực , tiền lương công nhân cũng thấp hơn các đại xưởng.

Thẩm Mạt Nhi cho điều tra, kiểm chứng những món hàng đó quả thật do ba nhà sản xuất. Còn về Bách hóa Đại lâu và Cung Tiêu Xã, họ cũng giữ kín như bưng, chịu tiết lộ nguồn gốc hàng hóa, khiến Thẩm Mạt Nhi và Triệu Chính Huy trong thời gian ngắn thật sự cách nào.

Sau đó, đúng lúc Bách Tuấn Văn và những khác đang hết đường xoay xở, “nội tặc” tự lộ .

“Nội tặc” là phân xưởng sản xuất, cũng quản lý kho hàng, mà là một nữ công chuyên xử lý sản phẩm và vải vụn.

Cũng khó trách vẫn luôn tra , rốt cuộc ai sẽ nghĩ đến vấn đề đống vải vụn ai để ý?

Nữ công ban đầu cũng làm ở phân xưởng, đầu năm ngoái đột nhiên xuất hiện chứng lão thị, thị lực giảm sút, làm việc ở phân xưởng. Chủ nhiệm phân xưởng liền sắp xếp cho nàng chuyên phụ trách xử lý sản phẩm và vải vụn.

Nữ công ban đầu làm công nhân may ở xưởng may nhiều năm, là nhường công việc cho con gái, mới về nhà nhàn rỗi, đó cơ duyên xảo hợp xưởng may Hoa Hòe. Nàng chút thiên phú trong lĩnh vực , hơn nữa quen tay quen việc, đối chiếu với sản phẩm và vật liệu thừa, là thể ước lượng tám chín phần mười cách cắt quần áo, phân chia bao nhiêu mảnh vải.

Ngay từ đầu nàng ước lượng kiểu dáng chỉ là làm một hai bộ cho nhà mặc, dù cũng rẻ hơn nhiều so với việc mua quần áo ở Bách hóa Đại lâu.

Sau khi con gái nàng, đang làm việc ở xưởng may, phát hiện, con gái liền đem kiểu dáng mà nàng ước lượng giao cho nhà máy nơi làm việc. Vì thế, nhà máy nơi con gái nàng làm việc liền yêu cầu nàng mỗi khi xưởng may Hoa Hòe kiểu dáng mới, đều đưa bản vẽ qua đó.

Lần nàng bại lộ, vẫn là bởi vì trong xưởng một nữ công là hàng xóm của nàng. Con cái nhà hàng xóm cẩn thận đụng con gái nàng, thấy trong túi con gái nàng rơi một ít giấy tờ kỳ kỳ quái quái về nhà kể , nữ công liền để tâm, mới phát hiện .

Nữ công phát hiện chuyện thông minh, để lộ một chút sơ hở nào, lén lút đem sự việc báo cáo cho Triệu Chính Huy.

“Xưởng trưởng, làm bây giờ, chúng nên khai trừ đó ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/xuyen-70-mang-theo-bao-kho-ca-nha-dien-vai-ho-ngheo/chuong-428-noi-tac-lo-dien.html.]

Triệu Chính Huy đều sắp tức c.h.ế.t , vì chuyện điều tra, tốn bao nhiêu thời gian, thật sự nghĩ tới, “nội tặc” thế nhưng là dì Hồ chuyên xử lý phế vải dệt.

Dì Hồ nhà máy khi tuổi khá lớn, lúc đó nhận rõ, chỉ là mang tính chất làm giúp tạm thời, nếu sức khỏe chịu nổi, nhà máy liền sẽ giải trừ hợp đồng.

Theo lý mà , mắt nàng thị lực giảm sút, làm việc, nhà máy liền thể đuổi việc nàng. Vẫn là chủ nhiệm phân xưởng nàng trong nhà già bệnh, con trai hiếu thuận đưa tiền, xuất phát từ lòng , sắp xếp cho nàng công việc xử lý sản phẩm và vải vụn.

Nào ngờ nàng thế nhưng lấy oán báo ơn, bán nhà máy.

Thẩm Mạt Nhi Triệu Chính Huy, hỏi :

“Xưởng may của con gái nàng là nhà máy nào?”

Triệu Chính Huy sửng sốt, :

“Là Xưởng may 5 Thủ đô.”

Hắn nhíu mày:

“Là bởi vì chúng lô thiết ? thiết chỉ là ký hợp đồng, còn thấy bóng dáng .”

Thẩm Mạt Nhi lắc đầu, việc họ lô thiết cũng là một nguyên nhân, nhưng phỏng chừng nguyên nhân chủ yếu vẫn là hiệu quả kinh tế của Xưởng may 5 Thủ đô trượt dốc nghiêm trọng.

Nàng giống Triệu Chính Huy, lớn lên chế độ kinh tế kế hoạch của Hoa Quốc, ý thức cạnh tranh thị trường. Nàng lớn lên ở kinh thành Đại Lương, bất kể là cạnh tranh giữa các đại thương hộ ở kinh thành, tranh giành giữa các hoàng thương trong triều đình, nàng sớm thấy nhiều.

Vì lợi ích, chuyện ngươi c.h.ế.t sống cũng là điều thể xảy , huống chi chỉ là ăn cắp kiểu dáng quần áo?

Trước mắt vẫn là các xưởng quốc doanh, xí nghiệp tập thể chiếm đa , chờ thêm hai năm nữa, xí nghiệp tư nhân nhiều lên, cạnh tranh trong lĩnh vực chỉ càng thêm gay gắt.

Trong chuyện , dì Hồ bán nhà máy là điều quan trọng nhất, quan trọng là từ đó thể thấy, tình hình ngành sản xuất vốn dĩ yên bình, tự do tự tại, lẽ sẽ phá vỡ.

Thẩm Mạt Nhi từ đến nay đều là phạm , phạm . Nếu tiến hành chiến tranh thương mại với nàng, nàng tất nhiên sẽ bỏ qua dễ dàng như .

Nàng cùng Triệu Chính Huy thì thầm vài câu, ngay từ đầu Triệu Chính Huy vẫn còn vẻ “cái ”, nhưng càng mắt càng sáng, vỗ tay :

“Được, cứ làm như ! Không cho bọn họ thấy chút màu sắc, tưởng xưởng may Hoa Hòe chúng là ăn chay !”

Loading...