Mỗi câu thanh niên đều khiến sắc mặt Tiểu Quách tái một phần. Đến khi đến chuyện trai vượt cấp thăng chức, cả bắt đầu run rẩy dữ dội.
Sau khi xong, thấy Tiểu Quách vẫn ngây đó, run rẩy như lá rụng gió, sắc mặt trắng bệch như c.h.ế.t, thanh niên khỏi lộ vẻ đồng cảm. Anh vỗ vỗ vai Tiểu Quách bước khỏi ngõ nhỏ.
Đứng ở đầu ngõ, đầu một nữa. Tiểu Quách thụp xuống đất, ôm chặt lấy chính , mặt vùi đầu gối, đôi vai run bần bật. Trong cơn gió lạnh đầu xuân, thấp thoáng tiếng nức nở kìm nén vọng .
Thanh niên thở dài thành tiếng.
Cái việc ác cứ để làm, còn mỹ miều bảo rằng: "Đàn ông con trai vạn nhất lóc t.h.ả.m thiết mặt phụ nữ thì ngại lắm". Chậc, nữ bá vương đúng là nữ bá vương.
Thẩm Mạt Nhi hề đang thầm oán trách . Nàng trực tiếp đối mặt với Tiểu Quách là một chuyện, nhưng bận thì đúng là bận thật.
Sau Tết, nàng mang chút quà cáp đến chúc Tết chị Ngải, nhờ dì của chị thuê giúp một cái sân nhỏ. Lần nàng thuê danh nghĩa xưởng xã đội. Đó là một cái đại tạp viện mới thu hồi, chủ nhà ở quê lên nên nhờ Tổ dân phố cho thuê giúp. Vừa , Tổ dân phố còn kịp sắp xếp thì Thẩm Mạt Nhi tìm đến cửa.
Vốn dĩ khi nhà cho thuê, ưu tiên hàng đầu là giải quyết chỗ ở cho cư dân. Thẩm Mạt Nhi hứa hẹn sẽ dành cho Tổ dân phố bốn suất tuyển dụng công nhân. Phía Tổ dân phố tính toán thấy vấn đề nhà ở thì dễ giải quyết, cùng lắm là ngăn nhỏ nhà công vụ một chút, chứ vấn đề việc làm mới là nan giải nhất, đặc biệt là khi thanh niên trí thức về thành ngày càng đông, mỗi vị trí công việc đều cực kỳ quý giá. Vì thế, họ đồng ý ngay.
Thuê sân xong, Thẩm Mạt Nhi bắt tay chuẩn thiết và nhân sự. Vừa tin Xưởng may 5 lô máy may cũ thanh lý, nàng liền đến hốt ngay mười chiếc. Máy móc , Tổ dân phố cũng sốt sắng sắp xếp xong bốn công nhân. Giờ là lúc gấp rút sửa chữa máy móc, dọn dẹp địa điểm để chuẩn khởi công. Thế nên cả cuối tuần đó, Thẩm Mạt Nhi đều bận rộn tổ chức công nhân quét dọn, tu sửa "nhà xưởng".
Lao động cật lực suốt hai ngày nghỉ, thứ Hai trường, Thẩm Mạt Nhi cảm thấy đau lưng mỏi gối, trong giờ giải lao nhịn mà đ.ấ.m đấm thắt lưng.
Viên Lan làm mặt quỷ trêu chọc: "Đêm qua mệt lắm ? Chậc chậc, bạn học Phó lợi hại thật đấy!"
Thẩm Mạt Nhi: "..."
Nàng cố gắng giải thích: "Cuối tuần làm việc mệt thôi, chẳng bảo 'Chủ nhật chiến đấu' , việc nhiều quá mà."
Viên Lan vẻ mặt " tin bạn mới lạ", nhưng miệng vẫn : "Được , , bạn bảo làm việc mệt thì là làm việc mệt. Mà hai kết hôn cũng nhiều năm , còn ngại ngùng gì nữa?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/xuyen-70-mang-theo-bao-kho-ca-nha-dien-vai-ho-ngheo/chuong-375-su-that-phoi-bay-chan-dong-toan-truong.html.]
Thẩm Mạt Nhi: "..." Thôi , tùy các bạn nghĩ thì nghĩ, coi như bạn học Phó lợi hại !
Buổi sáng tiết cuối là giờ của một vị giáo sư già. Đang học nửa chừng, của văn phòng khoa đột nhiên đến gọi Quách Kỳ lên văn phòng chủ nhiệm khoa việc gấp. Giáo sư nhíu mày, nhưng vẫn xua tay cho phép Quách Kỳ theo.
Viên Lan sang thì thầm với Thẩm Mạt Nhi: "Ơ kìa, đang giờ học mà gọi đột ngột thế? Lại còn lên văn phòng chủ nhiệm khoa, chắc là chuyện gì lớn ?"
Quý Giá nhịn xen : "Có khi nào chủ nhiệm khoa tin phát ngôn bừa bãi trong nhóm thảo luận ?"
là Quách Kỳ phát ngôn thái quá, phớt lờ những kiến thức kinh tế học cơ bản mà họ đang học, cứ như một từng học hết cấp hai, năng lung tung, chẳng chút logic nào. May mà bãi miễn chức lớp trưởng, nếu lớp 1 đúng là mất mặt đến tận mang tai.
Thẩm Mạt Nhi ngoài cửa sổ, thuận miệng đáp: "Chắc là ."
Khoa Kinh tế xảy một chuyện động trời, mà rợn cả !
Quách Kỳ, vị "lớp trưởng mất chức" của lớp Kinh tế Chính trị 1, hóa là kẻ mạo danh thế chỗ khác để học! Tên thật của là Kim Vĩnh Khiêu, cháu ruột của Kim Bằng Cử, Phó chủ nhiệm khoa Kinh tế!
Nghe , mạo danh - Quách Kỳ thật - là con em công nhân viên chức của Xưởng may 5 Thủ đô, nơi vợ của Kim Bằng Cử làm việc. Hai năm , khi nghiệp cấp ba, làm suất của tại xưởng .
Vợ của Kim Bằng Cử dùng thủ đoạn gì để nhét hồ sơ của Kim Vĩnh Khiêu Xưởng may 5, đó tráo đổi danh tính với Quách Kỳ thật, bằng cách nào đó chiếm đoạt giấy thông báo trúng tuyển của . Thế là tên Kim Vĩnh Khiêu dốt nát ngang nhiên đội lốt khác để Đại học Thủ đô học tập.
Kinh khủng hơn nữa, Kim Bằng Cử còn dùng quyền lực của , chỉ thị cho phụ đạo viên lớp 1 là Vưu Vĩnh Hoa trực tiếp bổ nhiệm Kim Vĩnh Khiêu làm lớp trưởng!
Nếu sinh viên lớp 1 nổi loạn bãi miễn chức vụ của , nếu chuyện bằng cách nào đó lọt đến tai Quách Kỳ thật, và nếu công an cùng nhà trường cuộc điều tra làm rõ... thì lẽ Kim Vĩnh Khiêu, sự bảo kê của Kim Bằng Cử, thuận lợi nghiệp Đại học Thủ đô với tấm bằng ưu tú và bước chân xã hội.
Thật là đáng sợ, quá mức ác liệt!
Kỳ thi đại học đình chỉ suốt mười một năm, kỳ thi năm 77 tới 5,7 triệu báo danh nhưng chỉ 270.000 trúng tuyển, tỉ lệ chỉ vỏn vẹn 4,7%.