Ánh mắt Phó xưởng trưởng Ngưu lóe lên một tia khác lạ, bà mỉm : "Tiểu Quách đấy , mua cơm về phòng ăn ? Sao nhà ăn cho vui?"
Tiểu Quách ngượng ngùng gãi đầu: "Dạ, mang về phòng để ăn sách cho tiết kiệm thời gian ạ."
Phó xưởng trưởng Ngưu liếc Kim Bằng Cử một cái, vẫn giữ nụ môi, : "Tinh thần học tập của Tiểu Quách quá, cố gắng lên nhé!"
Tiểu Quách vui vẻ rộ lên: "Cảm ơn Phó xưởng trưởng Ngưu ạ."
Anh bưng ca cơm nhanh chóng rời , với lúc , học tập là tranh thủ từng giây từng phút, lãng phí chút nào.
Tiểu Quách hề rằng, ngay khi lưng , nụ mặt Phó xưởng trưởng Ngưu lập tức biến mất, còn Kim Bằng Cử thì theo bóng lưng với đôi mày nhíu chặt đầy tâm tư.
Đang nửa đường, Tiểu Quách ở phòng bảo vệ gọi : "Này, lúc nãy một cô bạn bạn học gì đó của để tờ giấy nhắn đây. Cô bảo bộ tài liệu học tập quan trọng đưa cho , nhưng hôm nay ngang qua quên mang theo, nên bảo tự qua lấy. là học khác, hẹn lấy đồ mà cũng hẹn ở hiệu sách."
Tiểu Quách nhận lấy tờ giấy liếc . Thời gian là 10 giờ sáng Chủ nhật, địa điểm là Hiệu sách Nhân dân. Tờ giấy chỉ lời nhắn, tên gửi.
Anh khỏi thắc mắc: "Ai thế ạ?"
Bảo vệ ngạc nhiên: "Cậu là ai ? Tôi cứ tưởng hai hẹn từ chứ. Một cô gái xinh đấy."
Tiểu Quách gãi đầu: "Trong bạn học thiết của , hình như ai là nữ sinh xinh cả."
Bảo vệ: "... Cậu mà câu mặt bạn học nữ là dễ ăn tát lắm đấy nhé. Thôi, tự xem mà tính , bảo là tài liệu quan trọng, dặn nhất định bớt chút thời gian qua đó. Cậu cứ là ai ngay chứ gì?"
Tiểu Quách lẩm bẩm: "Cũng đúng nhỉ."
Anh về đầy bụng nghi hoặc. Nếu về cô gái xinh , hôm nay đúng là gặp một , nhưng bạn học của ! Rốt cuộc là ai nhỉ?
Thoắt cái đến Chủ nhật. Tiểu Quách ăn sáng xong liền ở kho sách thêm một lát, chờ đến gần giờ hẹn mới khóa cửa kho ngoài.
Các kho khác thường hai ca, nhưng kho đồ cũ, quá quan trọng, việc xuất nhập kho cũng ít nên chỉ bố trí một trông coi. Anh cũng mừng vì ở một . Ở nhà, đám cháu trai cháu gái ngày một lớn, chỗ ở chật chội ồn ào, bằng ở kho yên tĩnh thoải mái. Tuy lạnh một chút, nhưng xưởng trang cho một cái lò sưởi, cho phép đốt lò cả ngày, cộng thêm túi chườm nóng nên cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/xuyen-70-mang-theo-bao-kho-ca-nha-dien-vai-ho-ngheo/chuong-374-cuoc-hen-bi-mat-tai-hieu-sach.html.]
Tiểu Quách lúc chỉ hy vọng kỳ thi đại học năm nay thể đỗ một trường , ở nội trú trong trường thì cần về nhà chen chúc với đám cháu trong một căn phòng nhỏ nữa.
Tiểu Quách bắt xe buýt đến đường Nhân Dân. Anh thầm nghĩ bạn học hẹn đến đây cũng thật tâm lý, hẹn ở hiệu sách thì thể tranh thủ dạo quanh, mua thêm vài cuốn sách tham khảo mới. Nghe nhà xuất bản biên soạn một bộ đề và tài liệu ôn tập cho kỳ thi tháng Hai .
Đến hiệu sách, Tiểu Quách đồng hồ treo tường quầy thu ngân, còn ba phút nữa mới đến giờ. Anh đợi cạnh giá sách đầu tiên ngay cửa , đúng như vị trí hẹn trong tờ giấy.
Chẳng mấy chốc, một thanh niên cao gầy, tóc mái dài tiến gần, đ.á.n.h giá một lượt hỏi: "Cậu là Quách Kỳ?"
Tiểu Quách lạ mặt mắt, chần chừ một chút gật đầu.
Thanh niên ngoắc ngoắc ngón tay: "Đi, ngoài chuyện."
Tiểu Quách ngẩn một lúc, thấy đối phương xong là ngay, vội vàng đuổi theo: "Anh là ai? Người để lời nhắn cho chẳng là một cô gái xinh ?"
Thanh niên liếc một cái, đáp: "Cô bận , đến ."
Tiểu Quách theo khỏi cửa. Dù qua đợt rét đậm nhất nhưng bên ngoài vẫn còn lạnh, nhất là khi từ trong nhà ấm áp bước , một cơn gió thổi qua khiến lạnh thấu xương. Tiểu Quách kìm rùng một cái, hỏi: "Chúng thể chuyện trong hiệu sách ? Bên ngoài... bên ngoài lạnh quá."
Thanh niên thèm để ý đến , quanh một lượt rẽ một con hẻm nhỏ bên cạnh.
Tiểu Quách dáo dác, con hẻm thực chất là khe hở giữa tường bao của hai dãy nhà, cả con hẻm chỉ vài cánh cửa đóng kín, một bóng . Tiểu Quách cảnh giác cách đối phương hai mét.
Thanh niên nhếch môi: "Không ngờ cảnh giác của cũng cao đấy."
Anh cũng vòng vo, thẳng vấn đề: "Cô bảo gọi đây vì sợ tai vách mạch rừng. Chuyện cô chỉ mới nghi ngờ chứ dám khẳng định, nên mới bảo trực tiếp với vài câu. Cậu xong thì cứ ghi nhớ trong lòng là , cũng đừng tò mò cô là ai, chuyện gì cũng đừng nghĩ đến việc tìm cô , dù cô cũng sẽ thừa nhận ."
Màn dạo đầu kỳ quái khiến Tiểu Quách ngẩn tò te, nhịn hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì?"
Thanh niên , chậm rãi : "Cô bảo nhắn với rằng, trong sinh viên lớp Kinh tế Chính trị 1, khoa Kinh tế, Đại học Thủ đô, một cũng tên là Quách Kỳ. Cô Quách Kỳ là cháu ruột của Kim Bằng Cử, Phó chủ nhiệm khoa Kinh tế. hiểu Kim Bằng Cử họ Kim, mà cháu ông họ Quách."
"Cô còn , vợ của Kim Bằng Cử là Phó xưởng trưởng Xưởng may 5 Thủ đô, hai vợ chồng tình cảm , chỉ một cô con gái duy nhất. Cô ở Xưởng may 5 cũng một tên là Quách Kỳ, họ tên trùng khớp với cháu của Kim Bằng Cử."
"Còn nữa, Quách Kỳ ở Xưởng may 5 một trai. Anh trai vốn thâm niên thấp nhất trong các phó phân xưởng trưởng, nhưng cách đây lâu đột ngột vượt mặt những thâm niên hơn để thăng chức. Mà trực tiếp quản lý những phân xưởng đó, hình như chính là Phó xưởng trưởng Ngưu."