Ngược , Thẩm Thiệu Nguyên đang đối diện ở một chiếc sofa khác : “Thằng bé Minh Trạch đừng nó vẻ mặt thông minh, cũng thường xuyên làm chuyện ngu xuẩn. Lúc nó xuống nông thôn, chúng lo lắng nó một ở nơi đất khách quê xảy chuyện gì, ngàn dặn vạn dò, bảo nó ngàn vạn đừng để lộ tài sản, cứ coi như một thằng nhóc nghèo gì. Nó thì lời thật, mấy năm nay đại khái là dám hé răng với ai.”
“Cái thằng ngốc , cũng nghĩ, khác thể , vợ còn thể ? là c.h.ế.t cứng đầu.”
Bà nội miệng mắng cháu trai lớn, thực tế là giúp cháu trai lớn.
Thẩm Thiệu Nguyên : “Đây đều là chuyện nhỏ.”
Bà nội cũng nở nụ : “Hại, ông đây là lớn chấp nhặt với nó, theo thì nên phạt nó.”
Nàng vỗ tay Thẩm Mạt Nhi: “Mạt Nhi , cháu phạt nó , bắt nó mỗi ngày nấu cơm, giặt quần áo, đổ nước rửa chân cho cháu. Đàn ông mà, đến tuổi nào cũng như trẻ con, cháu cũng thể cứ một mực nhường nó.”
Thẩm Mạt Nhi ha hả đáp lời, thầm nghĩ bà nội khéo léo chu đáo như , cháu trai như hũ nút.
Bà nội chuyện với Thẩm Mạt Nhi một lát, lúc mới chuyển ánh mắt sang chắt gái, tràn đầy cưng chiều và yêu thương: “Đây là bé Lạnh Lạnh của chúng , ai da, lớn lên thật , tính cách cũng , quấy .”
Tiếp nhận đứa bé từ tay Thẩm Thiệu Nguyên, giọng bà nội cũng nhẹ hẳn : “Ai da, Lạnh Lạnh, bà là bà cố đây.”
Phó Minh Trạc khi gọi điện thoại xong, lượt chào hỏi , liền tiến đến bên cạnh bà nội, tò mò bé con giống hệt trai : “Đây là cháu gái nhỏ của con ?”
Bé Lạnh Lạnh: “Y y ô ô a a a a!”
Vừa múa tay múa chân.
Tức khắc liền khiến một già một trẻ đều tan chảy.
Phó Minh Trạc: “Lạnh Lạnh, chú là chú út đây, chú út, chú út ——”
Bé Lạnh Lạnh: “A ba ba ba ba sơ sơ sơ ba ba ba.”
Ông cụ Phó vốn đang nghỉ ngơi trong phòng, thấy tiếng động cũng , khi hàn huyên vài câu với Thẩm Thiệu Nguyên, nhanh liền gia nhập đội ngũ trêu chọc trẻ con.
Phó Trí Xa căn bản thể đến gần cháu gái, chỉ thể lưng bà nội, ánh mắt dịu dàng bé con đang vây quanh.
Gần đến giờ ăn cơm thì Doãn Tú Văn trở về, vì thế đội ngũ trêu chọc trẻ con tăng thêm một thành viên đắc lực.
Khi ăn cơm, bé Lạnh Lạnh chuyển sang lòng bà nội, dù bà cố tuổi cao, thể ôm lâu như .
bà nội hứng thú bừng bừng đút canh trứng cho đứa bé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/xuyen-70-mang-theo-bao-kho-ca-nha-dien-vai-ho-ngheo/chuong-350-lao-thai-thai-benh-chau-va-manh-minh-hien-xuat-hien.html.]
Ông cụ đùa với chắt gái ăn cơm, cũng bất tri bất giác ăn thêm một bát cơm.
Sau khi ăn cơm xong, Phó Minh Trạch dẫn Thẩm Thiệu Nguyên và Thẩm Mạt Nhi dạo khắp nơi. Trong nhà sớm dọn dẹp sẵn phòng cho Thẩm Thiệu Nguyên, Thẩm Thiệu Nguyên thấy bé Lạnh Lạnh một chốc còn về tay , dứt khoát liền ngủ trưa.
Chờ đến khi ăn cơm chiều xong, nhà họ Phó cuối cùng cũng chịu thả Thẩm Mạt Nhi và về.
Bà nội tự tiễn cửa, nắm tay Thẩm Mạt Nhi : “Các cháu ở sân gần trường học, ngày thường tiện, . cuối tuần nghỉ vẫn nên mang theo đứa bé về thường xuyên, bà nội sẽ bảo dì Hồ làm đồ ăn ngon cho các cháu.”
Một chút cũng ý ép buộc họ về ngõ Vĩnh Ninh ở.
Thẩm Mạt Nhi nắm tay vị bà nội thấu đáo rộng lượng , trịnh trọng : “Bà nội, cảm ơn bà.”
Bà nội : “Là bà nội cảm ơn cháu mới đúng, cháu , cái tên Phó Minh Trạch , từ nhỏ giống hệt cha nó, cả ngày mặt lạnh tanh, mấy cô bé trong ngõ thấy nó đều thút thít. Nếu gặp cháu nha, bà coi nó chính là cả đời ế vợ.”
Từ viện 9 trở về, chỉ bé Lạnh Lạnh vì đông mà chút hưng phấn, ngủ chút nào, lên xe liền ngủ , mà ngay cả Thẩm Mạt Nhi cũng rửa mặt đ.á.n.h răng xong đặt lưng xuống là ngủ.
Sáng hôm thức dậy, mấy tiên cùng Liễu Ngâm Sương đăng ký nhập học. Liễu Ngâm Sương miệng “Tôi lớn thế , học đăng ký thôi cần gì đưa”, nhưng thực tế vui vẻ ôm bé Lạnh Lạnh .
Thế là, đưa nàng cũng .
Học viện Ngoại ngữ cũng xa, xe buýt chỉ mấy trạm, họ lệch giờ cao điểm nên xe cũng đông lắm.
Đến trạm , mới xuống xe buýt, liền thấy lớn tiếng kêu: “Phó Minh Trạch ——”
Thẩm Mạt Nhi theo tiếng , nha, là quen.
Mạnh Minh Hiên vui mừng khôn xiết chạy tới: “Ai u, chị dâu, gặp mặt còn kịp hai câu, bảo Phó Minh Trạch gọi chị cùng ăn cơm, tên cũng hé răng, may mà hôm nay gặp !”
Anh liếc bé Lạnh Lạnh bọc kín mít chỉ lộ khuôn mặt nhỏ, đang tò mò : “Đây là cháu gái lớn của , cháu gái lớn, chú là chú họ Mạnh Minh Hiên đây, nào, cầm lấy bao lì xì!”
Người xách theo hành lý, rõ ràng là đến đăng ký nhập học, nhưng kỳ lạ là, thật sự tùy tay sờ soạng, liền từ trong túi móc một cái bao lì xì, nhét áo bông của bé Lạnh Lạnh.
Bé Lạnh Lạnh chớp chớp mắt, tò mò bao lì xì, tò mò .
Mạnh Minh Hiên tự giới thiệu một hồi, nhanh liền tự nhiên gọi Thẩm Thiệu Nguyên là chú, Liễu Ngâm Sương cũng học Học viện Ngoại ngữ, liền vỗ ngực: “Em gái, sẽ che chở em.”
Liễu Ngâm Sương căn bản cảm kích, đ.á.n.h giá từ xuống một cái, hừ một tiếng: “Ai che chở ai còn chừng .”
Mạnh Minh Hiên nghẹn lời, khỏi kỹ Liễu Ngâm Sương một cái: “Em gái, cá tính, nhớ cô .”
Mạnh Minh Hiên hổ là "đại ca khu vực", theo lời , một làm việc ở Học viện Ngoại ngữ, nên khi đến đăng ký tìm hiểu rõ ràng về Học viện Ngoại ngữ.