Xuyên 70 Mang Theo Bảo Khố, Cả Nhà Diễn Vai Hộ Nghèo - Chương 348: Đêm Hòa Giải Và Chuẩn Bị Thăm Nhà

Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:42:21
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qeZjZgtXi

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong phòng vọng tiếng Thẩm Mạt Nhi: “ , thời tiết mà ấm hơn chút nữa, còn dám chui xuống suối lén nữa cơ.”

Chu Bình An: “... Chị Mạt Nhi, hảo hán nhắc chuyện dũng cảm năm xưa.”

Nhanh nhẹn rửa mặt đ.á.n.h răng về phòng .

Thẩm Mạt Nhi cẩn thận đặt bé Lạnh Lạnh đang ngủ lên giường sưởi, đầu liền thấy Phó Minh Trạch bưng một chậu nước bước : “Ngâm chân , ngủ sẽ thoải mái hơn một chút.”

Thẩm Mạt Nhi xuống mép giường, cởi tất, đưa chân làn nước ấm, hỏi : “Hôm nay về nhà ?”

Phó Minh Trạch liếc nàng một cái, gì, ngoài.

Thẩm Mạt Nhi ngâm chân xong, lê dép lê đổ nước, trở phòng liền nhanh chóng cởi quần ngoài chui chăn.

Chu Bình An sai, thủ đô quả thật lạnh hơn huyện Giang Bắc nhiều, nhưng giường sưởi ở phương Bắc cũng thật sự ấm áp.

Thẩm Mạt Nhi nghiêng xem xét bàn tay nhỏ của bé Lạnh Lạnh, trẻ con nóng, ngủ giường sưởi bàn tay nhỏ ấm áp.

Cạch một tiếng, đèn đột nhiên tắt.

Trong bóng đêm, Thẩm Mạt Nhi thấy tiếng cửa phòng cài chốt, đó là tiếng bước chân vững vàng và nhẹ nhàng. Thẩm Mạt Nhi xoay , đôi mắt thích nghi với bóng tối, mơ hồ thấy bóng dáng Phó Minh Trạch. Anh vén chăn chui , mang theo một luồng khí lạnh.

Thẩm Mạt Nhi theo bản năng xê dịch trong, nhưng cơ thể cánh tay đàn ông ôm chặt lấy.

Bàn tay lạnh băng như nàng tưởng tượng, ngược ấm áp.

Phó Minh Trạch ôm nàng thở dài, : “Đây chính là nhà của mà, còn thể nữa?”

Thẩm Mạt Nhi ngẩn , ngay đó phản ứng , đang trả lời câu hỏi đó của nàng.

Nàng đang định mở miệng gì đó, bỗng nhiên bên hông căng thẳng, cả dùng sức kéo sát lòng. Trong bóng đêm, chuẩn xác bắt lấy cánh môi nàng, nhẹ nhàng l.i.ế.m mút một chút.

“Phó Minh, ưm...”

Nàng mơ hồ và nghẹn ngào kêu lên một tiếng, kết quả dứt khoát và mạnh mẽ lấp kín môi nàng, làm sâu sắc thêm nụ hôn.

Trong bóng đêm dần dần vang lên tiếng thở dốc ái .

Rất lâu , Phó Minh Trạch buông Thẩm Mạt Nhi , đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên khóe môi nàng, giọng khàn khàn nén cảm xúc dâng trào: “Vợ ơi, nhớ em.”

Thẩm Mạt Nhi gì, nắm tay thành quyền, đ.ấ.m một cái.

Phó Minh Trạch bắt lấy tay nàng, thấp giọng: “Nhiều ngày như , vẫn còn giận ? Ngoan, ngủ , giận thì mai hãy giận tiếp.”

Anh ôm tay nàng nhưng hề ý định buông .

Thẩm Mạt Nhi bực buồn , nghĩ ngày mai còn dậy sớm, dựa thở quen thuộc của bên cạnh, mơ mơ màng màng cũng ngủ .

Ngày hôm , khi Thẩm Mạt Nhi tỉnh , bên cạnh còn ai. Không chỉ Phó Minh Trạch thấy, ngay cả bé Lạnh Lạnh của nàng cũng thấy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/xuyen-70-mang-theo-bao-kho-ca-nha-dien-vai-ho-ngheo/chuong-348-dem-hoa-giai-va-chuan-bi-tham-nha.html.]

Nheo mắt đồng hồ, khi rõ vị trí kim đồng hồ mặt , cái đầu mơ mơ màng màng của Thẩm Mạt Nhi lập tức tỉnh táo.

Đã gần 10 giờ !

Nàng dạo từng ngủ muộn như bao giờ!

Thẩm Mạt Nhi nhanh chóng mặc quần áo rời giường, khỏi phòng, liền thấy Phó Minh Trạch mặc một chiếc áo bông nửa cũ nửa mới, đang ôm con gái chơi ở phòng khách. Nghe thấy tiếng động, một lớn một nhỏ đều đầu , thấy nàng, hai khuôn mặt cực kỳ giống lộ biểu cảm kinh ngạc cực kỳ giống .

“Em tỉnh ? Bữa sáng vẫn còn ủ ấm trong bếp, nhanh rửa mặt ăn .”

Thẩm Mạt Nhi chút đau đầu lấy bàn chải đ.á.n.h răng và chậu rửa mặt chuẩn vệ sinh cá nhân, oán giận: “Sao gọi em dậy?”

“Có việc gì , ngủ thêm một lát.”

Thẩm Mạt Nhi liếc xéo một cái: “Ngày chúng đăng ký nhập học ?”

Phó Minh Trạch đùa với con gái thuận miệng đáp: “ , cho nên tranh thủ còn thể ngủ nướng, ngủ thêm một lát.”

Thẩm Mạt Nhi trừng mắt một cái: “Vậy khi đăng ký nên đến nhà một chuyến ?”

Phó Minh Trạch dừng động tác, đầu hỏi: “Hôm nay ?”

Thẩm Mạt Nhi thèm để ý đến nữa, tự nhanh chóng rửa mặt đ.á.n.h răng.

Phó Minh Trạch ôm con gái cẩn thận đến gần nàng: “Là lát nữa luôn ? Hay là về nhà báo một tiếng?”

Dừng một chút, chút chột hỏi: “Chỗ cha, cần chịu đòn nhận tội báo một tiếng ?”

Nhạc phụ còn chuyện nhà !

Thẩm Mạt Nhi nghĩ đến cha ruột còn từng cơ hội thể giúp đỡ con rể trong nhà, liền cảm thấy chút đau đầu, nghĩ nghĩ, : “Anh ôm con gái tự với cha .”

Phó Minh Trạch bé con với đôi mắt đen láy mở to trong lòng, trong lòng nhóc con giờ chính là kim bài miễn t.ử của mặt nhạc phụ, khỏi chút may mắn vì "tiểu áo bông" đến kịp thời.

Thẩm Mạt Nhi thấy ôm con gái với tư thế như ôm Thượng Phương Bảo Kiếm, tức khắc chút buồn .

Nàng quản chuyện cha vợ con rể họ, tự nhanh chóng rửa mặt đ.á.n.h răng, ăn qua loa chút bữa sáng, liền nhà đóng cửa mở bảo khố.

Mặc kệ nàng và Phó Minh Trạch mâu thuẫn gì, đến thủ đô lâu như mà vẫn thăm trưởng bối chính là nàng thất lễ.

Chỉ là đây vẫn luôn bận rộn mua nhà, sửa chữa nhà cửa, định cuộc sống, quả thật cũng thời gian rảnh. Giờ đây mắt thấy sắp khai giảng, tự nhiên thể chờ khai giảng xong mới đến nhà Phó Minh Trạch.

Nếu thăm trưởng bối, tổng thể tay .

Tóm , hiện tại nàng và Phó Minh Trạch cũng ngả bài, cần cố kỵ giá trị lễ vật, ngược tiện lợi, cũng cần cửa hàng bách hóa Cung Tiêu Xã mua sắm gì khác, trực tiếp chọn một ít trong bảo khố là .

Trưởng bối thì tặng chút đồ bổ, ông cụ năm mới xuất viện, bà cụ phỏng chừng mấy năm nay ở biên cương cũng sẽ quá thích nghi, đều cần ăn chút đồ bồi bổ nguyên khí.

Còn cha chồng nếu đày xuống nông thôn trở về, phỏng chừng cũng cần bồi bổ.

Loading...