Nếu Thẩm Mạt Nhi nhắc nhở, phụ nữ dù phát hiện đồ vật của thấy, phỏng chừng cũng sẽ tìm thấy kẻ trộm đồ của nàng. Trong xe nhiều như , kẻ trộm tùy tiện trốn đám đông, ai còn thể tìm ?
Chính vì hy vọng như là vô cùng xa vời, cho nên bọn họ mới càng cảm tạ Thẩm Mạt Nhi.
Đặc biệt là một trong đó, cũng theo nhà máy tham gia Hội chợ Quảng Châu. Nhà máy của bọn họ lớn, dựa việc sản xuất một thứ mới lạ mới chen chân danh sách Hội chợ Quảng Châu. Hắn trộm chính là kinh phí hoạt động trong thời gian Hội chợ Quảng Châu mà xưởng khó khăn lắm mới gom góp . Số tiền trộm, xưởng của bọn họ sẽ thể chi khoản kinh phí hoạt động thứ hai, bản thì càng tán gia bại sản mà bồi thường.
Người tên là Trịnh Phong, và Thẩm Mạt Nhi trao đổi họ tên và địa chỉ liên lạc, vỗ n.g.ự.c cam đoan: “Quay đầu nhất định sẽ đến phòng triển lãm của xưởng các cô xem thử.”
Khi Thẩm Mạt Nhi lấy nước nóng trở toa tàu, Lệ Tân Mai sốt ruột chờ đợi: “Ngươi cuối cùng cũng trở , lấy nước thôi mà tốn thời gian lâu như ?”
Nghe Thẩm Mạt Nhi ngoài một chuyến tiện tay bắt một kẻ trộm, Lệ Tân Mai há miệng thở dốc, thốt lên một câu đầy sảng khoái: “Ngươi thật quá lợi hại, bắt trộm mà chỉ tốn chút thời gian như thôi ?”
Thẩm Mạt Nhi ngủ ở giường tầng cùng, nàng nhẹ nhàng mà liền bò lên. Những khác lúc cũng từ bên ngoài chi tiết Thẩm Mạt Nhi bắt trộm, kẻ trộm còn rút d.a.o nhỏ định đ.â.m , ai nấy đều nghĩ mà sợ hãi, cảm thấy Thẩm Mạt Nhi thật sự quá gan .
bội phục, những hành khách tận mắt chứng kiến bên ngoài đều đang , nữ đồng chí tay nhanh gọn dứt khoát, ba bốn chiêu liền chế phục . Còn hoài nghi Thẩm Mạt Nhi kỳ thật chính là làm công an, công tác đường gặp chuyện bất bình, tiện tay bắt luôn kẻ trộm.
Thẩm Mạt Nhi dựa đầu giường các nàng chuyện, đến chỗ khoa trương nhịn cũng bật .
Cho nên tin đồn thất thiệt thể thái quá đến mức nào.
Trên xe chuyện gì, trừ sách tán gẫu, chính là ăn cơm ngủ.
Cơm mua tàu hỏa cần phiếu, Thẩm Mạt Nhi mua một suất cơm thịt xào nhỏ, chỉ thể nguyên liệu thật sự nhưng hương vị thật sự bình thường. Bất quá thời buổi đều thiếu dầu mỡ, thể cần phiếu mà ăn món mặn là .
Ban đêm Thẩm Mạt Nhi dần dần chìm giấc ngủ trong chiếc xe lửa lắc lư, vì , thế mà mơ thấy cảnh tượng ở Đại Lương. Nàng trong xe ngựa, xa xa theo ngự liễn của Hoàng đế phía , đến núi mát để tránh nóng.
Xe ngựa của các hoàng tử, công chúa, còn phụ nàng đều ở phía . Nàng chút say nắng, dựa trong xe mơ màng. Nha bên cạnh đưa một chén bánh đường hoa quế ướp lạnh : “Quận chúa, đây là Vương gia...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/xuyen-70-mang-theo-bao-kho-ca-nha-dien-vai-ho-ngheo/chuong-269-giac-mo-co-xua-phon-hoa-hien-dai.html.]
Bánh đường hoa quế còn đến tay, Thẩm Mạt Nhi liền bừng tỉnh giấc, mở mắt liền thấy trần toa tàu ở gần, bên tai là tiếng ầm ầm vang dội của xe lửa đang tiến lên.
Chuyến thật sự quá dài, ngay từ đầu còn cảm thấy nơi nào cũng mới mẻ, cảnh sắc ngoài cửa sổ cũng thể xem nửa ngày. Sau đó cảm giác mới mẻ dần dần biến mất, ngay cả Lệ Tân Mai, ban đầu kỹ phong cảnh ven đường về nhà kể cho Mao Mao , cuối cùng cũng vật giường ngủ, lười biếng nữa.
Chờ đến Quảng Thị, một đám từ tàu hỏa xuống ai nấy đều mặt mày xám xịt, mệt mỏi rã rời.
Sở Thương mại tỉnh Nam sớm đến sắp xếp chỗ ở cho bộ đoàn giao dịch. Một đám từ tàu hỏa xuống, liền nhét xe buýt.
Xe chạy chậm rãi đường cái rộng lớn của Quảng Thị, Thẩm Mạt Nhi tò mò ngoài cửa sổ. Quảng Thị hổ là nơi gánh vác Hội chợ Giao dịch Hàng hóa Xuất nhập khẩu của Hoa Quốc, thành phố trông phồn hoa hơn tỉnh thành Nam Tỉnh nhiều, ven đường thỉnh thoảng thể thấy những kiến trúc cao lớn và mỹ lệ.
“Con đường cũng quá rộng, những căn nhà cũng quá cao ?”
Lệ Tân Mai bên cạnh Thẩm Mạt Nhi thì thầm kinh ngạc cảm thán. Từ ga tàu hỏa , nàng vẫn cùng Liễu Ngâm Sương, kết quả dọc đường bất kể nàng gì, Liễu Ngâm Sương đều một bộ “thật kiến thức, cái gì mà kinh ngạc” dáng vẻ. Lệ Tân Mai cảm thấy thật sự thể chuyện hợp với nàng , dứt khoát liền đổi chỗ với Kim Thải Phi, tự chen đến bên cạnh Thẩm Mạt Nhi.
Thẩm Mạt Nhi gật gật đầu, kỳ thật lầu thành kinh đô Đại Lương và Điện Kim Loan trong hoàng cung cũng cao, bất quá đó đều là những công trình mà bao nhiêu thợ lành nghề tiêu tốn bao nhiêu thời gian mới kiến thành. Toàn bộ Đại Lương cũng chỉ mấy chỗ như , giống những kiến trúc của thành phố , cái là phòng triển lãm, cái là nhà thi đấu, hầu như thể thấy ở khắp nơi.
“ , may mà cùng cô Xưởng Thêu Y, bằng đời khẳng định đến già cũng cơ hội kiến thức nhiều như .”
Lệ Tân Mai thật sự cảm kích Thẩm Mạt Nhi. Gia đình ba bọn họ, hiện tại nàng ở Xưởng Thêu Y làm công nhân, Trần Tráng Tráng theo Phó thanh niên cùng làm thí nghiệm nông nghiệp, còn Mao Mao học trong huyện, thể là mỗi một việc, cuộc sống trôi qua rực rỡ, giống với đây làm hòa thượng gõ chuông một ngày, làm ruộng một ngày (sống mục đích).
Cuộc sống hiện tại, Lệ Tân Mai cảm thấy nhiều hy vọng hơn.
Ngay cả trong thời gian vì chạy nhiệm vụ sản xuất mà vẫn luôn tăng ca, nàng cũng vui vẻ chịu đựng.
Thẩm Mạt Nhi : “Là chính cô thi đậu nhà máy, cô nên cảm tạ nỗ lực của chính .”
Phụ nữ nông thôn, hầu như mỗi đều chút việc may vá thêu thùa, nhưng ít đều cảm thấy bỏ nửa năm học thêu hoa để đ.á.n.h cược một phân xưởng thêu y mà khi nào mới xây xong là lời. Lệ Tân Mai và những khác thể Phân xưởng 9, xác thật là chịu áp lực lớn, cũng bỏ nhiều nỗ lực.