Dần dần, khói t.h.u.ố.c lan tỏa quanh . Anh rít một sâu, cơ mặt khẽ động, càng làm nổi bật khuôn mặt góc cạnh điển trai của .
Cùng với làn khói thuốc, đàn ông đó từ từ . Đó là một khuôn mặt tuấn tú vô song, nhưng so với ngoại hình, hành động của mới là thứ khiến khiếp sợ hơn cả.
Người đàn ông đang quỳ mặt đất chỉ liếc Vinh Hạc Niên một cái kìm run rẩy . Hắn đàn ông còn đáng sợ hơn nhiều so với thông tin nhận .
"Bàn... một cuộc giao dịch." Người đàn ông quỳ đất run rẩy mở miệng, giọng lắp bắp thành tiếng.
Bọn đều là sát thủ, hôm qua tạm thời nhận một nhiệm vụ web đen, vốn tưởng đơn giản, ai ngờ thất bại ngay lập tức. Bọn định trốn , nhưng ngờ thế lực của đối phương quá lớn, qua một đêm tóm gọn tất cả bọn về đây.
"Chỉ là tù nhân thôi." Sâm Dữ lên tiếng, chằm chằm đàn ông đang quỳ. Ý của là bọn cơ hội đàm phán điều kiện.
Người đàn ông quỳ đất thấy , cả toát lên vẻ tuyệt vọng, chợt nhận e rằng xong đời thật .
" những gì cần khai chúng khai hết ." Người đàn ông bắt đầu thở dốc, trong mắt lộ khao khát sống: "Các cũng nhiệm vụ web đen tra mua, chúng thực sự ."
Lúc , Vinh Hạc Niên hút xong điếu thuốc, bước tới.
"Tổng giám đốc." Sâm Dữ gọi một tiếng, dường như đang thăm dò quyết định của .
Vinh Hạc Niên lúc bước đến ánh đèn, mới thấy rõ cánh tay quả thực băng bó, còn lờ mờ vết m.á.u rỉ , thương.
"Thân thủ của tồi..." Vinh Hạc Niên mặt đàn ông, xuống , liếc vết thương tay : "Tôi thể cho một cơ hội, nhưng điều kiện, g.i.ế.c hết những tên còn ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/vo-yeu-kho-chieu-vinh-thieu-hom-nay-ly-hon-khong-thu-dao-vinh-hac-nien/chuong-564-dieu-kien.html.]
Người đàn ông đột ngột ngẩng đầu lên, dường như tin tai , nhưng lắc đầu: "Thôi, điều kiện đồng ý."
"Sếp coi trọng thủ của , đây là cơ hội để chứng minh đấy." Sâm Dữ xổm xuống, .
Người đàn ông gì nữa, cúi đầu xuống, thể hiện thái độ của .
"Cho chúng suy nghĩ một đêm ." Vinh Hạc Niên hết kiên nhẫn, cảm thấy trong phòng ngột ngạt, đưa tay cởi một cúc áo, mở rộng cổ áo bước ngoài.
Sâm Dữ theo , bóng dáng hai biến mất ở cửa, cánh cửa đóng nữa.
Ra đến bên ngoài, Sâm Dữ mở cửa xe, Vinh Hạc Niên lên xe, bắt chéo chân, vẻ mặt vẫn lạnh lùng xa cách như thường lệ.
Sâm Dữ lên ghế , bảo tài xế lái xe. Rất nhanh, chiếc xe màu đen rời khỏi khu vực .
"Tổng giám đốc, tin tức thương chắc lan truyền ngoài ." Sâm Dữ tin nhắn điện thoại, .
Vinh Hạc Niên khẽ ừ một tiếng, gì, mắt ngoài cửa sổ xe.
Trở khách sạn Vinh Hạc Niên đang ở tại nước M, khi xuống xe, bất ngờ khi thấy Cố An Hòa.
Lúc , Cố An Hòa đang từ trong khách sạn , thấy Vinh Hạc Niên cũng ngạc nhiên kém. Sau đó, cô mỉm : "Hạc Niên, ở đây?"
"Trùng hợp thật." Vinh Hạc Niên nhạt nhẽo chào hỏi.
Cố An Hòa quen với sự lạnh lùng của , ánh mắt bỗng chú ý đến cánh tay , cau mày thốt lên: "Xảy chuyện gì , thương?"