"Quý Thịnh, đây chính là yêu mà ?" Sở Ninh cất tiếng chất vấn, bộ quần áo rách nát và đôi chân mỏi nhừ đến mức chịu đựng nổi.
"Nếu thực sự yêu , nhất là hãy thả ." Sở Ninh đương nhiên vẫn từ bỏ, cô ghét nơi , một cảm giác ghét bỏ từng .
Quý Thịnh đáp : "Anh yêu em, nhưng nhất định giam giữ em bên cạnh, đây là tình yêu của , Ninh Ninh."
Trong khoảnh khắc đó, Sở Ninh cảm thấy ngạt thở, những lời khiến cô thở nổi.
"Phía truy đuổi, chúng đang chạy trốn, Quý Thịnh, chắc chắn thể đưa rời khỏi nơi chứ?" Sở Ninh bày tỏ sự tin tưởng của .
"Anh định đưa ?" Sở Ninh truy hỏi.
Quý Thịnh dường như chẳng để tâm đến những gì Sở Ninh , vẫn giữ im lặng, cũng nổi nóng, điều khiến Sở Ninh chút nản lòng.
"Em giữ sức , ít thôi." Một lúc , Quý Thịnh chỉ một câu như .
"Tôi nổi nữa." Sở Ninh thụp xuống ăn vạ, đương nhiên là kéo dài thời gian.
Quý Thịnh đến mặt cô, xổm xuống, thẳng mắt cô, ngón tay lướt qua khuôn mặt cô: "Ninh Ninh, đừng giở mấy trò vặt ."
"Em nhất nên ngoan ngoãn lời, nơi nguy hiểm, , cho dù em trốn thoát cũng sẽ c.h.ế.t ở đây thôi." Anh lạnh đe dọa.
Sở Ninh cảm nhận sự lạnh lẽo trong mắt . Một cơn gió thổi qua khiến cô rùng vì lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/vo-yeu-kho-chieu-vinh-thieu-hom-nay-ly-hon-khong-thu-dao-vinh-hac-nien/chuong-461-ke-thu-rat-nhieu.html.]
Quý Thịnh bỏ qua biểu cảm của cô, tỏ vẻ hài lòng, động tác tay càng thêm nhẹ nhàng. Anh cởi áo khoác của khoác lên Sở Ninh, : "Ninh Ninh, nơi đó , em sẽ thích thôi, cũng sẽ cố gắng hết sức để cho em những gì nhất."
"Nếu c.h.ế.t thì ? Loại như các , kẻ thù chắc là nhiều lắm nhỉ?" Sở Ninh khách khí hỏi vặn .
Quý Thịnh kéo đầu cô gần, trán chạm trán với , chút thâm tình: "Cho dù c.h.ế.t, cũng sẽ mang em theo cùng."
Rõ ràng Quý Thịnh dùng nụ thâm tình, nhưng lời tàn nhẫn vô cùng, sắc mặt Sở Ninh vô cùng khó coi.
Mẹ kiếp, cô đúng là quá đen đủi, khó khăn lắm mới yêu đương một vớ một tên thần kinh!
"Em lên đây, cõng em..." Quý Thịnh xoa đầu Sở Ninh, mở miệng thì lúc chạy tới, vội vàng : "Boss, phía hình như biến, qua đó xem , đều cảm thấy lắm." Người đàn ông chính là gọi Quý Thịnh mấy ngày nay, cơm nước những ngày qua của Sở Ninh cũng là do gã đưa tới, Sở Ninh nhớ giọng .
Chủ yếu cũng vì gã đàn ông bỉ ổi, mỗi Sở Ninh ánh mắt đều đàng hoàng, thậm chí khiến cô buồn nôn.
"Boss, , phụ nữ trông chừng giúp ." Gã đàn ông nịnh nọt .
Quý Thịnh chút khó xử, nhưng nặng nhẹ, gật đầu rời .
Sở Ninh Quý Thịnh rời , trong lòng dấy lên cảm giác chẳng lành. Quả nhiên, bao lâu , gã đàn ông bỉ ổi, đưa tay sờ chân Sở Ninh một cái.
"Cô em, Boss bận quá, thỏa mãn em nhỉ?" Gã đàn ông dần lộ nguyên hình, nụ xí vô cùng: "Để giúp em nhé."
"Cút !" Sở Ninh giơ chân đá gã một cái, nỗi sợ hãi từ từ leo lên lồng ngực: "Mày sợ ? Mày dám động tao thử xem?"
Gã đàn ông đểu cáng: "Boss nhất thời về , dọc đường chúng đang truy sát mà?"