Suy cho cùng, nãy cả hai đều toát nhiều mồ hôi.
Còn một lý do riêng tư nữa là Vinh Hạc Niên Thư Dao tỉnh táo , cách nhất chẳng là tắm ?
bắt đầu tắm, thực sự hối hận. Nhìn thấy tình huống bất ngờ xảy , cả Vinh Hạc Niên cứng đờ.
Anh thở dài, gửi tin nhắn cho Sâm Dữ, dặn dò ngắn gọn: "Cho mang chút đồ tới đây, quần áo và băng vệ sinh."
Đêm đó, Thư Dao mơ một giấc mơ dài. Cô thế mà mơ thấy Vinh Hạc Niên, trong mơ hai quấn lấy rời.
Cô đến mức thở nổi, liên tục van xin tha thứ, thê t.h.ả.m vô cùng, giống cô chút nào.
trái tim Vinh Hạc Niên cứ như làm bằng đá, phớt lờ sự yếu đuối của cô, luôn tàn nhẫn giày vò cô, ánh mắt hung dữ như một con sói đói.
Kỳ lạ là, rõ ràng chỉ là mơ nhưng Thư Dao cảm giác như đang trải qua thật sự, nhớ ánh mắt đó mà tim vẫn còn đập thình thịch vì sợ hãi.
Tối qua rõ ràng cô đang uống rượu với Tề
Khanh ở quán bar, dính dáng đến Vinh Hạc Niên chứ?
Thư Dao tỉnh dậy, phát hiện đang ở trong một căn phòng xa lạ. Căn phòng chủ yếu trang trí bằng ba tông màu đen, trắng, xanh lam, đơn giản mà trang nhã. Cô vội vàng dậy, bản , đang mặc quần áo mới.
Thư Dao vội bước xuống giường, chân bỗng mềm nhũn, khuôn mặt nhỏ nhắn tái . Bên trái tủ quần áo lớn gương, cô liếc trong gương, suýt chút nữa thì hét lên.
Người phụ nữ trong gương là ? Trên là chiếc áo sơ mi trắng nam rộng thùng thình, để lộ đôi chân dài trắng nõn nà, hai cúc áo cùng buông lơi, để lộ chiếc cổ xinh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/vo-yeu-kho-chieu-vinh-thieu-hom-nay-ly-hon-khong-thu-dao-vinh-hac-nien/chuong-453-anh-la-do-khon.html.]
Nhìn lên , điều kinh khủng nhất là đôi môi cô, đỏ thẫm, sưng vù lên khó chịu.
Thư Dao đưa tay chạm , bàng hoàng phát hiện tay cũng run. Mặt cô đỏ bừng lên, kéo theo đó là sự tức giận tột độ.
"Vinh Hạc Niên..." Thư Dao chợt nhận đó là mơ, tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Dường như thấy tiếng chuyện bên ngoài, cô mở cửa, hùng hổ lao : "Vinh Hạc Niên, là đồ khốn!"
Trong thư phòng, Vinh Hạc Niên đang cửa sổ sát đất điện thoại. Nghe thấy tiếng Thư Dao, nhướng mày, về phía cô, ánh mắt hai chạm .
Bốn mắt , dù cách một xa nhưng dường như tia lửa b.ắ.n tung tóe.
Thư Dao vốn định nổi trận lôi đình, nhưng thấy đang điện thoại với vẻ mặt nghiêm túc, những lời định bỗng nghẹn ở cổ họng.
"Ừ, , cứ thế ." Vinh Hạc Niên xong, đặt điện thoại lên chiếc bàn bên cạnh, nhướng mày Thư Dao.
Trông vẻ sảng khoái, mặc vest như thường ngày mà mặc một chiếc áo thun Henley màu xám, quần dài cùng tông màu, dáng vẻ lười biếng, một tay đút túi quần. Nếu bỏ qua khí thế áp bức tỏa từ thì trông cứ như một khác .
Tóc mái lòa xòa trán rối, nhưng càng tôn lên vẻ điển trai của khuôn mặt đó.
Thư Dao ngẩn mất tự nhiên, gượng gạo dời mắt chỗ khác, tức giận : "Tối qua làm gì ?"
Tại cô cảm thấy khó chịu, môi sưng, tay run, cô tin là chuyện gì xảy ?
khi hỏi câu , mặt Thư Dao kìm mà đỏ lên. Cô say rượu, nhiều chuyện nhớ rõ nữa.
"Em nhớ gì cả ?" Vinh Hạc Niên vẫn luôn quan sát Thư Dao, khi thấy đôi chân dài trắng nõn của cô, ánh mắt tối , yết hầu chuyển động vài cái.