lúc , tiếng gõ cửa vang lên, cắt đứt dòng suy tư của Thư Dao.
Thư Dao vội bộ đồ mặc nhà, chạy mở cửa, là Sở Ninh.
"Yểu Yểu, chứ?" Sở Ninh định mở miệng thì thấy trán Thư Dao lấm tấm mồ hôi, bèn quan tâm hỏi một câu.
Sở Ninh cụ thể tối qua xảy chuyện gì, nên sáng sớm chạy vội tới đây để xác nhận tình hình của Thư Dao. Mặc dù Tống Du Châu với cô rằng Thư Dao về , nhưng cô vẫn chút yên tâm.
"Vào , tớ ." Thư Dao gượng . Trước mặt Sở Ninh, Thư Dao cần ngụy trang, thành thật mà thì trạng thái hiện tại của cô cho lắm.
"Vừa nãy tớ gặp ác mộng." Thư Dao u sầu thở dài một .
"Mau quên , giấc mơ thường ngược với thực tế mà." Sở Ninh đưa tay sờ lên trán cô.
Thư Dao tựa Sở Ninh nghỉ ngơi một lát. Cô sợ Sở Ninh lo lắng nên rằng đến tận bây giờ cô vẫn thể quên giấc mơ đó, nó quá chân thực!
điều khiến sợ hãi là, cô căn bản nguồn cơn của việc bắt nguồn từ ?
"Tống Nhất Thành học ." Sở Ninh thông báo một tiếng, đó hỏi: "Yểu Yểu, còn làm ?"
"Đi chứ." Thư Dao mỉm . Bắt cô ở nhà là chuyện thể nào.
"Tớ mang bữa sáng cho , ăn xong hẵng ." Sở Ninh thêm một câu. Sau đó, màn hình điện thoại của cô sáng lên, cô ngại ngùng : "Tớ đây, Tống Du Châu đưa tớ đến đoàn phim."
"Đi ." Thư Dao xua tay với cô, cầm lấy bữa sáng chuẩn ăn.
Trước chín giờ, xe của Tống Du Châu đỗ ở ngã tư cách đoàn phim một con phố. Sở
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/vo-yeu-kho-chieu-vinh-thieu-hom-nay-ly-hon-khong-thu-dao-vinh-hac-nien/chuong-1044-gap-ac-mong.html.]
Ninh xuống xe từ , quên cảnh cáo một câu: "Tống Du Châu, làm việc của ."
Khoảng thời gian , Tống Du Châu thường xuyên xuất hiện ở đoàn phim, các loại tin đồn bay ngợp trời. Sở Ninh dính líu , chỉ yên xong bộ phim .
Nhìn theo bóng lưng Sở Ninh rời , Tống Du Châu bất lực mỉm . Cô nhóc nhà da mặt mỏng, chứ thực những chuyện trong mắt đều là chuyện nhỏ.
Dạo quả thực nhàn rỗi, chỉ bám dính lấy Sở Ninh. Xe của chầm chậm bám theo bước chân của cô.
Sở Ninh nhanh phát hiện Tống Du
Châu đang theo phía , ít nhiều cảm thấy cạn lời. Cô bực dọc lườm đàn ông đang lái xe một cái rảo bước rời .
Tống Du Châu như một thằng ngốc, hai giao tiếp ngắn gọn bằng ánh mắt.
cảnh tượng một chú ý tới, đó chính là Diệp Cảnh đang trong chiếc xe bảo mẫu đỗ bên đường. Hôm nay cảnh của buổi tối, đang định rời đoàn phim để tham gia sự kiện thì vặn thấy cảnh .
Diệp Cảnh lúc mới hiểu , hóa kết hôn với chị Sở Ninh là Tống Du Châu. Tuy nhiên, Diệp Cảnh là nhiều lời, chỉ khẽ mỉm .
Một lúc , quản lý và trợ lý lấy đồ . Quản lý buông một câu: "Tôi hình như thấy xe của Tống , cũng nào là bạn gái của nhỉ?"
Diệp Cảnh liếc một cái, : "Anh bận tâm mù quáng làm gì?"
"Phản ứng của là ?" Người quản lý khó hiểu, tiếp: "Không bận tâm mù quáng , bây giờ cả đoàn phim đều đang phát điên lên, ai cũng đoán xem đó là nữ diễn viên nào?"
Diệp Cảnh nhịn , một câu: "Nhất định là nữ diễn viên ?"
"Điều đó là chắc chắn ." Người quản lý còn một cách hùng hồn. Một lúc , hỏi: "Cá cược ?"
"Cá thì cá, nếu thua, đưa bộ máy chơi game mới mua cho ." Diệp Cảnh hề khách khí . Cậu đó là món bảo bối yêu thích của quản lý.