Vô tình thuần phục - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-05-01 13:13:26
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì thế, mỗi đến gần, chỉ khiến càng thêm chán ghét.

Đêm đó, khi ngủ bên cạnh giường , nhịn mà quát:

“Tạ Thầm, thể đừng gần nữa ? Anh khiến thấy g.h.ê t.ở.m.”

Anh sững , bắt đầu cởi quần áo.

Tôi hoảng hốt nhảy xuống giường:

“Tạ Thầm, sắp kết hôn , đang làm cái gì ?”

Anh như thấy, động tác hề dừng , từng món từng món cởi bỏ.

Tôi nào dám , mặt định chạy khỏi phòng.

cửa là khóa mật mã, mở .

Ngay khi tưởng sẽ làm chuyện gì đó quá đáng…

Anh chỉ với vẻ bệnh hoạn và cố chấp, hèn mọn cầu xin:

“Bé , rửa suốt bao nhiêu năm , còn bẩn nữa…”

Chuyện vốn khiến áy náy, nhưng sắp kết hôn với Tang Ninh , sạch bẩn… thì liên quan gì đến ?

“Anh nên quan tâm xem Tang Ninh để ý .”

Không ngờ câu chọc giận .

Người nãy còn hạ cầu xin, lập tức đổi sang gương mặt lạnh lẽo u ám.

Anh kéo tay đang che mắt xuống, ép .

“Anh là của em, liên quan?”

“Anh bẩn , em nên trừng phạt … hoặc g.i.ế.t .”

em chỉ vứt bỏ em vốn dĩ hề yêu ?”

13

Bộ dạng bệnh hoạn của khiến kinh hãi, nghi ngờ gì nữa…tinh thần vấn đề.

Khi đưa d.a.o tay , càng chắc chắn điều đó.

“Bé … trừng phạt .”

Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y cầm dao, ép lên n.g.ự.c .

“Những chỗ từng cắn… đều nhớ. Chúng cạo từng chỗ , ?”

“Tạ Thầm, buông tay , tỉnh táo .” Tôi cố rút con d.a.o .

cố chấp cho rằng, giận, trừng phạt … tức là còn yêu .

Mũi d.a.o rạch một vệt m.á.u da .

Màu m.á.u đỏ tươi khiến tức hoảng:

“Đủ . Những thứ đó… đều là do làm khi , bẩn.”

Tôi nghĩ sẽ tức giận chất vấn , hỏi vì làm .

lắc đầu, tin.

Thậm chí còn ghét bỏ bản đến mức rạch sâu hơn, cố chấp trừng phạt .

Tôi kịp nghĩ vì tin, chỉ ngăn hành động điên rồ của .

“Nếu trừng phạt đến … thì nên cắt bỏ thứ nào đó ?”

Anh sững một lúc, gật đầu:

“Bé đúng… nó quá bẩn , cắt là xong.”

ngay đó, mạnh mẽ như biến thành một khác.

Mắt đỏ hoe, cầu xin:

“Bé cắt ? Anh thật sự rửa sạch … em thể khóa , nhiều ổ khóa…”

Tôi nhất thời gì.

Thấy im lặng, tiếp tục van nài:

“Anh còn từng thật sự em… thể cắt …”

“Nếu cắt… thể chậm một năm ? Nửa năm cũng … ba tháng?”

Giới hạn của liên tục hạ thấp. Như sợ giận, nhắm mắt, nghiến răng:

“Cắt … chỉ cần bé ghét …”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/vo-tinh-thuan-phuc/chuong-5.html.]

“Đủ . Lập tức mặc quần áo , nếu thì khỏi phòng.”

Nhận “mệnh lệnh”, lập tức mặc gọn gàng.

“Bé … em vẫn cần đúng ? Vậy thể ngủ cạnh giường em ?”

Tôi để ý đến , cuộn trong chăn.

“Bé … ngủ ngon.”

Tôi thấy động tĩnh bên giường, thầm nghĩ đúng là bệnh nhẹ.

Có giường ngủ, nhất quyết đất.

14

Đêm đó, lẽ vì trong đầu chất chứa quá nhiều suy nghĩ, ngủ sâu.

khi Tạ Thầm nửa đêm rời khỏi phòng, rõ… và lặng lẽ theo.

Trong nhà một tầng hầm.

Đáng tiếc cánh cửa là khóa mật mã, Tạ Thầm liền tự động khóa .

Tôi chỉ đành về phòng, lên giường giả vờ ngủ.

Gần hai tiếng , Tạ Thầm .

Trong bóng tối, nắm lấy tay , đặt lên môi hôn nhẹ:

“Bé thứ sắp kết thúc .”

Tôi hiểu “sắp kết thúc” là gì, nhưng nghĩ chắc chắn liên quan đến tầng hầm .

Hôm , khi Tạ Thầm rời , tìm đến lối tầng hầm.

Khóa mật mã sáu chữ .

Tôi thử ngày sinh của , ngày sinh của , thậm chí cả những ngày kỷ niệm… đều sai.

Cho đến khi nhập ngày chúng chia tay…

Cửa mở.

Cũng là tầng hầm, nhưng khác hẳn nơi đây Tạ Thầm từng nhốt .

Nơi tối tăm, lạnh lẽo, như một con thú dữ chực chờ nuốt chửng con .

Đi sâu bên trong, thấy một chiếc ghế , đó dây trói.

Còn thiết điện giật, t.h.u.ố.c men…

Trong lòng dâng lên nỗi kinh hãi, mơ hồ đoán đây giống như nơi điều trị bệnh tâm lý.

Vậy… Tạ Thầm thật sự vấn đề về tinh thần?

lục tung thứ, cũng tìm là điều trị bệnh gì.

Tôi đành đặt thứ về chỗ cũ, định tìm cơ hội hỏi .

15

bước khỏi tầng hầm, thấy Tang Ninh.

Trong lòng chấn động… ngờ cô tìm đến đây.

Tang Ninh với mái tóc thẳng, từ cao xuống .

“Diệp Hoan Nhan, cô đúng là âm hồn tan. Là vai phụ thì nên điều một chút, nếu kết cục sẽ thảm.”

Vai phụ?

Vậy là nữ chính?

“Cô đang ? Tôi hiểu.” Tôi giả vờ ngây ngốc.

Tang Ninh :

“Không hiểu thì năm đó cô nước ngoài làm gì?”

Mọi chuyện gần như vạch trần.

:

“Tạ Thầm vấn đề về tinh thần, cô chứ?”

Tim chùng xuống, ngẩng đầu thẳng cô :

“Rốt cuộc cô gì?”

Diệu Linh

“Tôi chỉ khuyên cô: nhất đừng bao giờ xuất hiện mặt nữa. Nếu , đến lúc phát đ.i.ê.n, tất cả đều là do cô.”

thấy… nếu rời khỏi , mới phát đ.i.ê.n.”

 

Loading...