Về thập niên 70: Xuyên thành cô nàng háu ăn, trêu chọc vị vua chốn quân doanh - Chương 141: Thu hoạch tràn đầy
Cập nhật lúc: 2026-04-18 08:59:23
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi chia tay, Tô Lê Vân nhanh nhẹn lách bằng cửa của khu gia thuộc.
So với khu vực bên ngoài, lượng ở khu gia thuộc quân khu đổ ngoài thực sự quá thưa thớt. Dọc đường , cô chỉ thấp thoáng thấy vài bóng lẻ tẻ, lưng ai nấy đều cõng củi khô, ngoài tuyệt nhiên mang theo thứ gì khác.
Chỉ riêng Tô Lê Vân là chuyến thu hoạch bội thu nhất. Mới bước đến cửa nhà, cô bắt gặp Vương Đại Hoa đang cửa nhà , hai tay chống nạnh, bày tư thế hùng hổ như chuẩn đ.á.n.h lộn.
"Cái cô , cảnh cáo cô nhé, bớt rước mấy con 'hồ ly tinh' vớ vẩn ngoài đại viện của chúng , là một lũ trơ trẽn, hổ."
Thôi xong, chắc chắn cảnh tượng của Sở Kiều Kiều ban nãy kẻ thu tầm mắt .
Cô quản chuyện bao đồng cũng rộng đấy.
"Thế nào là hồ ly tinh?"
"Cô... cô..."
Tô Lê Vân từ tốn tiếp lời: "Tôi thật sự đấy, ở xã hội văn minh của chúng mà vẫn còn tồn tại thứ gọi là hồ ly tinh . Đi thôi, đồng chí Đại Hoa, chúng lên gặp chính trị viên chuyện một lát, để xem cái tư tưởng phong kiến mê tín từ mà chui ."
Mấy câu đanh thép khiến Vương Đại Hoa nghẹn họng, thốt nên lời.
Kể từ ngày lập quốc, yêu tinh ma quỷ cấm tiệt.
Cô chỉ là buông lời c.h.ử.i rủa theo thói quen mà thôi, vì thế liền lắp bắp lấp liếm: "Cô xằng bậy, chẳng cái gì sất!" Dứt lời, cô ngoắt , chuồn thẳng nhà .
Cánh cửa viện cô đóng sập , phát những tiếng "rầm rầm" rung rinh.
Tô Lê Vân phủi phủi hai tay, mỉm : "Còn non lắm, dám đối đầu với ."
Ngay đó, từ nhà bên cạnh vọng tiếng c.h.ử.i mắng sa sả của Vương đại nương: "Cái con ranh con c.h.ế.t tiệt , giữa trưa ăn bớt một bát cơm là sức lực dư thừa . Đóng cửa mà làm hỏng cửa, xem bà già lột một lớp da của mày !"
Tô Lê Vân bật , trở nhà, châm thêm củi cho lò sưởi cháy rực lên.
Rồi cô liền tiến trong gian để dọn dẹp, sơ chế chiến lợi phẩm.
Thịt hoẵng tươi rói săn , cô chút do dự đem làm nhân sủi cảo. So với thịt dã thú biến dị ở thời mạt thế, hương vị quả thực ngon hơn gấp trăm ngàn .
Nếu dịp núi săn thêm nai rừng con gì đó tương tự, thì quả là thập thập mỹ. Cô nhất định làm món thịt nướng xèo xèo ngay bếp lò trong nhà mới thỏa mãn.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Sáng sớm ngày hôm .
Sau khi ngủ một giấc ngủ nướng thật đời, Tô Lê Vân đem đống sủi cảo gói hôm qua luộc một chậu to bự chảng, ăn no nê. Xong xuôi, cô một một , lặng lẽ tiến chốn rừng sâu núi thẳm bao la.
Lần , cô trang quần áo kín kẽ hơn hẳn. Bên trong mặc một bộ đồ lót giữ nhiệt bó sát, để ngăn ẩm giá buốt thấm cơ thể, cô còn cẩn thận khoác thêm một bộ quần áo bằng da bên ngoài.
Lớp áo ngoài cùng là một bộ quần áo bông xỉn màu, trông chẳng gì nổi bật.
Với trang phục gọn nhẹ, cô lao vút trong ngọn núi lớn. Chẳng bao lâu , cả cô những lớp tuyết đọng cây rơi xuống làm ướt sũng.
Đưa mắt những vùng tuyết sâu trong núi, cô bắt gặp vô dấu chân dã thú chằng chịt, đan xen đếm xuể.
Tô Lê Vân tay lăm lăm một thanh đao lớn sắc lẹm, ánh mắt cảnh giác, sắc bén quét qua quan sát khắp bốn phía xung quanh.
Không mất quá nhiều thời gian.
Cô phát hiện một con nai rừng đang dùng mõm ủi ủi lớp tuyết đọng mặt đất, cố gắng moi móc những nhánh cỏ dại úa vàng từ lớp đất lạnh giá lên.
Con nai rừng nhai nhóp nhép nắm cỏ dại, liên tục ngẩng đầu lên, dáo dác quanh bốn phía với vẻ đầy cảnh giác, đề phòng.
là cầu ước thấy!
Tô Lê Vân môi nở một nụ mỉm, mảy may do dự, cắm đầu chạy thục mạng xông thẳng tới.
Còn kịp áp sát đến mặt, con nai rừng dường như cảm nhận nguy hiểm, lập tức hoảng loạn, hoang mang bỏ chạy trối c.h.ế.t. Tiếc , cách chỉ còn mười bước chân ngắn ngủi.
Ngay tại khớp chân của nó thanh d.a.o phay phóng liên tiếp c.h.é.m trúng phóc.
Con nai rừng chỉ kịp phát một tiếng kêu rên khe khẽ, đổ ầm xuống nền tuyết trắng.
Khi Tô Lê Vân thong thả bước tới, cô dùng sống d.a.o đập mạnh một cú dứt khoát đầu con nai, nhặt hai thanh d.a.o phay rơi vãi mặt đất.
Cô tung một cước, nhẹ nhàng tống cổ con nai rừng trong gian.
Hiện tại, đồ đạc khác cô thể nhiều, nhưng d.a.o kéo làm bếp thì dư dả vô vàn. Dùng d.a.o găm nhỏ phóng đủ "đô", đủ ghiền.
Cứ dùng loại d.a.o phay nặng trịch thế săn mới sướng tay.
Phóng nhát nào là chuẩn xác nhát đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ve-thap-nien-70-xuyen-thanh-co-nang-hau-an-treu-choc-vi-vua-chon-quan-doanh/chuong-141-thu-hoach-tran-day.html.]
Có lẽ vì khu vực đại ngàn hiếm khi dấu chân lui tới, nên các loại con mồi cũng phong phú, dồi dào lạ thường. Tô Lê Vân ở đây cứ như cá gặp nước, buông thả bản , tự do tung hoành.
Trong lúc vô tình, cô tiến rừng ngày một sâu hơn.
Bất chợt, cô cảm nhận một luồng sát khí âm u, lạnh lẽo ập đến, như thể đang một loài thú dữ nào đó nhắm làm mục tiêu. Những bông tuyết lả tả rơi rụng từ một cây cổ thụ ngay phía mặt.
Ngẩng đầu lên, Tô Lê Vân khỏi hít sâu một ngụm khí lạnh.
Chỉ thấy một con báo hoa mai với bộ lông vằn vện, loang lổ, đang thoăn thoắt đu cành cây cao.
Nó đang dùng đôi con ngươi màu vàng kim lạnh lẽo, sắc lẹm như d.a.o cạo, chằm chằm cô như hổ rình mồi. Dáng vẻ thu , sẵn sàng lao xuống vồ mồi bất cứ lúc nào.
Tô Lê Vân chẳng cần suy nghĩ nhiều, ngay trong tích tắc tàng hình trong gian.
Báo hoa mai ư, nếu là ở kiếp thì cô đương nhiên chẳng ngán. thể hiện tại tuy sức mạnh thừa, nhưng tốc độ phản xạ còn đôi chút khiếm khuyết, hạn chế.
Huống hồ, cô tốn sức chín trâu hai hổ đ.á.n.h lộn với một con báo hoa mai để làm gì chứ, thịt cũng ăn . Lại còn là loài động vật quý hiếm cần bảo tồn trong tương lai nữa. Có thời gian rảnh rỗi đó, thà rằng săn thêm vài con gà rừng, linh dương còn thiết thực hơn nhiều.
Tô Lê Vân ở lỳ trong gian, mãi đến tận rạng sáng ngày hôm mới dám ló mặt .
Khi cảm nhận con báo hoa mai còn kiên nhẫn phục kích nữa, cô mới nhanh chóng rời xa khu vực nguy hiểm đó.
Dù cô cậy tài cao, gan lớn đến chăng nữa, cũng quyết dám dấn sâu thêm lõi rừng. Ngộ nhỡ thực sự đụng độ gấu xám khổng lồ hổ dữ thì khốn đốn.
Bởi , cô tiếp tục mò di chuyển về phía rìa rừng.
Những dân sinh sống ở thị trấn, những ngày mùa đông giá rét, hầu như hiếm ai dám leo sâu núi. cũng thiếu những kẻ liều mạng, vì miếng cơm manh áo mà đ.á.n.h cược tính mạng, mong kiếm chác chút đỉnh thức ăn.
Trong sự cảnh giác cao độ của , Tô Lê Vân tình cờ phát hiện ba cái bẫy với kích thước lớn nhỏ khác . Trong mỗi bẫy ít nhiều đều dính vài con thỏ hoang gà rừng gì đó.
Thậm chí, tại một cái hố bẫy tương đối lớn, thế mà một con hoẵng sập bẫy gọn bên trong.
Cuộc sống mưu sinh vốn chẳng dễ dàng gì, Tô Lê Vân tuyệt nhiên ý định nẫng tay thành quả lao động nhọc nhằn của khác.
Dọc theo chặng đường , thế mà cô phát hiện ở những khu vực khuất lấp, cỏ cây rậm rạp, mọc hoang ít cẩu kỷ, bát giác, hoa tiêu cùng với thì là và các loại gia vị khác.
Thậm chí, cô còn đào vài gốc đảng sâm và đương quy quý giá.
Đang lúc Tô Lê Vân một bộ quần áo sạch sẽ, chuẩn rời khỏi núi.
Cô bất ngờ phát hiện , tại một vũng tuyết trũng sâu trong núi, nhô lên mấy chùm quả màu đỏ chót từ nền tuyết trắng xóa.
Những đốm đỏ tươi rực rỡ ngoan cường nền tuyết trắng, trông càng thêm nổi bật, chói lóa.
"Đó là..."
Tô Lê Vân chỉ do dự đúng một chớp mắt, liền cắm đầu cắm cổ chạy vội tới. Cô cẩn thận, tỉ mỉ gạt lớp tuyết đọng xung quanh , nương theo đó đào sâu xuống lớp đất lạnh. Ánh mắt cô ngày càng rực sáng những tia kinh hỉ, vui sướng tột độ.
Thứ , thế mà là nhân sâm.
Người vẫn thường kháo rằng, đại Đông Bắc là xứ sở của nhân sâm. Không ngờ giữa mùa đông tuyết rơi lạnh giá thế , chúng vẫn sinh trưởng một cách ngoan cường, mãnh liệt đến , còn đơm hoa kết trái rực rỡ như những mầm sống bất diệt.
Cho dù lúc xuống núi, đầu óc Tô Lê Vân vẫn còn lâng lâng, choáng váng vì sung sướng. Ba củ nhân sâm trăm năm tuổi, vận khí của cô đỏ rực, hanh thông đến thế cơ chứ.
Khi bước chân khỏi khu rừng, đến bìa rừng bên ngoài.
Quả nhiên, vẫn còn ít tụ tập thành từng nhóm, đang lúi húi nhặt nhạnh những cành củi khô vương vãi bên ngoài bìa rừng.
Còn Tô Lê Vân thì mang theo một tâm trạng vô cùng hân hoan, rộn rã, rảo bước trở về nhà.
Tính từ lúc cô khỏi nhà sáng hôm qua, đến tận chiều nay, ước chừng cô vắng mặt ở nhà hơn ba mươi tiếng đồng hồ.
Chỉ hy vọng là ai phát hiện tung tích.
đến khi cô tra chìa khóa ổ, mới mở hé cánh cửa nhà , liền nhận thấy một luồng khí sai sai, bất thường.
Chỉ thấy ống khói nhà đang nhả khói nghi ngút, đều đặn. Và một đàn ông, đang vác một khuôn mặt lạnh như băng sừng sững ở cửa phòng khách, ánh mắt chằm chằm về phía cô.
Nhìn bộ dạng , vẻ như đang tức giận hề nhẹ.
Thế nhưng, Tô Lê Vân đảo tròng mắt một vòng, lạnh lùng hừ một tiếng "Hừ". Cô vung chân đá mạnh một cú, đóng sầm cánh cửa viện lưng .
Sau đó, cô tháo chiếc gùi lưng xuống, quăng mạnh xuống đất một cái "Rầm". Đến nửa ánh mắt cũng chẳng thèm bố thí cho đàn ông đang đó.
Cô vùng vằng đẩy sang một bên, thẳng một mạch trong phòng.
Cảnh tượng khiến Lâm Bác Lương trực tiếp ngơ ngác, sững sờ, đầu óc đóng băng phản ứng cho .
Sao cái tính khí của phụ nữ nhà , còn nóng nảy, hung hăng hơn cả thế ?