Cô thực sự trong mớ tài liệu từng tụng niệm nhắc tới thứ .
Ngay cả video mới xem hai ngày cũng chẳng thấy đả động gì đến.
“Đó là các effects unit.” Phương Triệu .
“Effects unit? Những thứ ... đều là ạ? Trông chúng chẳng giống với cái bọn em thấy trong video gì cả. Cái effects unit trong video chỉ một khối thôi, hình dáng thế , bảo gọi là effects unit tổng hợp.”
“Ừm, loại đó dành cho mới bắt đầu. Còn ở đây là các effects unit đơn khối.” Phương Triệu giải thích.
“À, em hiểu .” Thomas gom đồ đạc , chuẩn bắt đầu lắp đặt trang .
“Đợi chút!” Trình Lan ngăn Thomas , sang hỏi Phương Triệu: “Sư , em thể ghi hình quá trình ạ? Nghe một em sợ nhớ hết .”
“Được thôi.” Phương Triệu mấy bận tâm chuyện .
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
“Đa tạ sư !” Trình Lan nháy mắt hiệu với Thomas: “Nghiêm túc nhé, tớ bắt đầu đây.”
“Nhớ cả mặt tớ đấy.” Thomas cầm lấy dây dẫn, khựng một chút xoay Phương Triệu: “Sư , cái nối thế nào ạ? Anh cứ đó thôi, lệnh, để em làm cho.”
Phương Triệu cũng từ chối.
Để tự tay Thomas động thủ cũng là một cách giúp tăng cường trí nhớ.
Anh ghế sô pha, thong thả chỉ dẫn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/tuong-lai-thien-vuong/chuong-822.html.]
“Đặt effects unit ở giữa loa thùng và dây dẫn của đàn guitar. Dây từ đàn guitar sẽ cắm cổng đầu của effects unit, còn cổng đầu của nó sẽ nối với cổng đầu của loa thùng...”
Thomas y theo chỉ đạo của Phương Triệu, từng bước một kết nối các thiết .
Trước đây cứ nghĩ nhạc cụ kiểu cổ phiền phức vô cùng, thiết thì chồng chéo, thao tác khó khăn.
hiện tại, khi thực sự bắt tay làm, cảm thấy chút cảm giác thành tựu.
Thực cũng chẳng khó đến thế!
Nhìn xem, nối một mạch là xong, đơn giản bao!
Cái việc cỏn con thế mà mạng khối kẻ cứ quan trọng hóa vấn đề, giảng giảng đến mức rối rắm, chẳng là ý đồ gì?
Trình Lan ở bên cạnh ghi hình bộ quá trình sót một nhịp.
Bao gồm cả lời giảng giải của Phương Triệu về công dụng của từng khối hiệu ứng, nào là “biến dạng”, “nén tiếng”, “khử nhiễu”, “trễ âm”, cho đến “vang âm”...
Đến đoạn nối tiếp các khối hiệu ứng, Thomas cầm một thiết lên, đ.á.n.h vần theo dòng chữ in mặt máy: “Wah-wah? Cái gì thế ạ?”
“Bàn đạp Wah-wah.” Phương Triệu đáp.
“Oa oa? Chẳng lẽ chính là cái thứ phát âm thanh oa nga oa nga oa nga đó ?”
Gương mặt Thomas tràn đầy vẻ ngạc nhiên:
“Đó mà cũng là âm sắc của guitar điện ạ!? Thế mà bấy lâu nay em cứ ngỡ là tiếng gì khác cơ đấy!”