Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nét mặt Tổ Văn cũng đầy vẻ khó diễn tả bằng lời: “Tôi thật mà! Còn thật hơn cả con 5000 điểm nữa!”
Veene đưa mắt sang những khác, bọn Rodney cũng đồng loạt gật đầu xác nhận.
“Phương Triệu thế mà thể...”
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Lại thể thế nào cơ?
Vế Veene tài nào thốt nổi.
Ông thực sự Phương Triệu năng lực .
Cậu là một soạn nhạc ?
À, hình như còn kiêm luôn cả vị trí giám đốc chế tác dự án ảo nữa.
nếu chơi game mà đạt đến trình độ kinh dị thế , thì còn làm sản xuất với chả soạn nhạc làm cái quái gì nữa?
Ngồi ở một bên, Tả Du liếc mắt Veene vẫn còn đang trong cơn kinh hãi, rũ mắt im lặng một lời.
“Sếp các ?” Veene hỏi.
“Sếp đang ở nhà, tới công ty, hôm nay là cuối tuần mà.”
“Tôi gọi điện cho mà ai bắt máy.”
“Có lẽ sếp vẫn thoát game ạ.”
“Vậy các đăng xuất cả ?” Veene hỏi nỗi nghi hoặc trong lòng.
Tổ Văn khẽ giật giật khóe miệng: “Sếp Veene, lẽ sếp tin , nhưng mới đăng nhập đầy hai phút thì một con cá trị giá 0.1 điểm kinh nghiệm c.ắ.n cho văng khỏi trò chơi .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/tuong-lai-thien-vuong/chuong-697.html.]
“Thế đăng nhập ?”
“Sếp Triệu cho, đang tự kiểm điểm đây .”
“Những khác thì ?” Veene vẫn bỏ cuộc.
“Mấy đó cũng đang bận tự kiểm điểm cả .”
Veene: “…”
“Nói cách khác, rốt cuộc Phương Triệu c.h.é.m bay 5000 điểm đó như thế nào, các cũng gì luôn ?” Veene vì quá kích động mà tông giọng ở cuối câu kéo cao vút lên.
Bàng Phổ Tụng thầm nghĩ, cái giọng mà hát ca kịch thì đúng là phí của giời.
Đối mặt với câu hỏi của Veene, nhóm Tổ Văn chỉ đồng loạt gật đầu một cách đầy ăn ý.
Tại phòng tập của câu lạc bộ 2S.
Tạ Hách bước khỏi khoang trò chơi với hình đẫm mồ hôi.
Việc tiêu hao quá nhiều tinh lực trong game khiến mệt lả.
Với tư cách là đội trưởng, áp lực gánh vác hề nhỏ, đặc biệt là mười phút cuối trận với cường độ tác chiến cao độ và sự tập trung căng thẳng tột độ, thể năng tiêu hao là cực kỳ khủng khiếp.
Lúc bước , bộ quần áo ướt sũng như vớt nước lên.
Vừa rời khoang, Tạ Hách chẳng buồn lau mồ hôi, gạt phăng ly nước mà trợ lý đưa tới, gấp gáp hỏi: “Xếp hạng thế nào ?”
Phòng chơi vốn đang xôn xao bỗng chốc im bặt.
Cả trợ lý lẫn đội y chạy tới đều ngắc ngứ nên gì, gương mặt ai nấy đều lộ vẻ vô cùng phức tạp.