Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhanh ? Không cần chuẩn thêm gì ?”
“Không cần thiết ạ, xong còn việc khác làm.”
“Cái thằng nhóc ... Thôi , đầu giảng bài, áp lực cần quá lớn .”
“Tôi thấy áp lực.”
Ngày hôm , khi Phương Triệu rời khỏi nơi ở mà phía nhà trường sắp xếp, chờ sẵn ở đó để dẫn trực tiếp đến địa điểm giảng bài.
Địa điểm là một trung tâm giao lưu âm nhạc.
Ngày thường, nơi đây vốn là chỗ để các giáo sư, đại sư danh tiếng trong nghề tới làm báo cáo hoặc giảng dạy giao lưu.
Hiếm khi thấy chủ trì hôm nay là một thanh niên trẻ tuổi trông chẳng khác gì sinh viên trong trường.
Vị hiệu trưởng của Học viện Âm nhạc Mục Châu cầm theo mười câu hỏi chọn lọc kỹ lưỡng từ hàng loạt thắc mắc của sinh viên tới, thì thấy Phương Triệu đang ở hậu trường xem thi đấu chăn dê.
Không đang xem video để xả bớt căng thẳng, vốn dĩ là cái kiểu vô tư lự đến mức đây? Vị hiệu trưởng nọ thầm nghĩ trong lòng.
Đến giờ định, Phương Triệu bước hội trường tiến thẳng lên bục giảng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/tuong-lai-thien-vuong/chuong-491.html.]
Anh bình thản đưa mắt lướt qua hội trường còn lấy một chỗ trống. Sau vài câu mở đầu ngắn gọn, lập tức thẳng chủ đề chính.
Phương Triệu theo phong cách giảng dạy kiểu gần gũi, thiện, nhưng khả năng dùng những ngôn từ đơn giản nhất để diễn giải vấn đề một cách thấu đáo và dễ hiểu.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Anh còn khéo léo lồng ghép những ca khúc nổi tiếng của Mục Châu để làm ví dụ minh họa, khiến ngay cả những từng tiếp xúc với thể loại giao hưởng cũng thể nắm bắt ít kiến thức.
Những ví dụ mà Phương Triệu đưa chỉ gói gọn trong âm nhạc Mục Châu mà còn trải dài khắp các châu khác, giúp những đang theo dõi phát sóng trực tiếp cảm thấy vô cùng gần gũi và dễ tiếp nhận.
Ồ? Hóa cũng thể sử dụng theo cách ? Về nhà thử ngay mới !
Oa, thì thể lồng ghép loại âm thanh ? Biết trong ca khúc đang sáng tác cũng dùng đấy!
Sao nghĩ nhỉ?
Tại nhiều đến thế cơ chứ?
...
Những mặt tại hiện trường cũng như những khán giả đang theo dõi trực tiếp đều khỏi trào dâng đủ loại cảm xúc và cảm khái trong lòng.
Trong từng lời và hành động của Phương Triệu dường như luôn vô tình toát một thứ áp lực vô hình, khiến các vị lãnh đạo nhà trường ở mấy hàng ghế đầu cũng cảm thấy tự nhiên mà khẽ điều chỉnh tư thế .