Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Dựa theo tọa độ mà Tô Hầu cung cấp, Tả Du điều khiển xe bay tiến một nông trường ở khu vực phía Đông Mục Châu.
Khác hẳn với cảnh tượng sinh cơ bừng bừng của những nông trường thấy dọc đường, nơi trông vô cùng hoang vắng.
Trong đất chẳng trồng trọt gì, ngay cả cỏ những cánh đồng cỏ mênh m.ô.n.g cũng chẳng mọc bao nhiêu.
Mấy con ch.ó trông vẻ uể oải đang bò bên cạnh ngáp ngắn ngáp dài, thấy xe bay đáp xuống cũng lười chẳng buồn phản ứng .
Tô Hầu chờ sẵn ở đó, mặt nở một nụ đầy vẻ ngượng ngùng.
“Anh Triệu, đến !” Tô Hầu bước nhanh về phía đón tiếp.
“Gọi là Triệu gia.” Phương Triệu bình thản ngắt lời.
“Vâng, Triệu gia!”
Lúc Tô Hầu chẳng còn bận tâm Phương Triệu gọi là gì nữa.
Hiện tại Phương Triệu chính là chủ đầu tư, cũng là hiếm hoi mà thể tìm để giúp đỡ lúc .
Hơn nữa, khi tra cứu tư liệu về Phương Triệu, Tô Hầu cũng thực sự cảm thấy nể phục .
Cậu thời thường gọi các chủ nợ hoặc tiền là “X gia”, ở Mục Châu cũng một gọi như , nên Tô Hầu thấy cách xưng hô gì bất .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/tuong-lai-thien-vuong/chuong-452.html.]
“Nói rõ tình hình hiện tại , cứ sự thật mà , đừng giấu giếm. Cậu chỉ một cơ hội duy nhất thôi.”
Phương Triệu xoáy Tô Hầu.
Anh hề nhắc chuyện lừa như thế nào. Trẻ con vốn dĩ sĩ diện, nếu cứ bới móc chuyện cũ chỉ khiến thằng nhóc sinh tâm lý phản kháng.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Ngã một thì khôn một chút, chỉ cần kẻ ngu ngốc thì sớm muộn cũng rút bài học xương m.á.u cho .
Chạm ánh mắt rõ vui buồn của Phương Triệu, Tô Hầu đột nhiên cảm thấy da gà nổi khắp .
Cảm giác giống hệt như mỗi khi ông nội chằm chằm, chuẩn tinh thần để ăn mắng đến nơi .
Tô Hầu khẽ rụt cổ , còn vẻ bướng bỉnh kiêu ngạo thường ngày, nhưng đồng thời trong lòng cũng thầm thở phào một tiếng.
Cậu vốn tưởng Phương Triệu sẽ nhạo việc lừa, ngờ tới nơi chẳng thèm đả động gì đến chuyện đó.
Đến khi hỏi về những khốn cảnh mắt, liền thành thành thật thật khai báo chuyện.
“À, sự tình là thế …”
Trong những thường ngày chăm sóc Tô Hầu cũng kẻ am hiểu về quản lý nông trường, thế là Tô Hầu đem bộ những gì kể hết cho Phương Triệu.
Nông trường mua , giờ tìm thấy để trả hàng, mà kiện cáo cũng chẳng xong.