Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chính vì thế, tuổi nghỉ hưu của nhiều ngành nghề hiện nay đều rơi 150 tuổi.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Ở cái tuổi , cảnh tượng ngũ đại đồng đường, năm thế hệ cùng chung sống là điều vô cùng phổ biến.
Kéo theo đó, quân của các gia tộc trở nên cực kỳ đông đúc, gia đình sinh tới sáu bảy con, tính tổng con cháu thì lượng thực sự là một con khổng lồ.
Tuy nhiên, ở tân thế kỷ, còn trọng lượng mà vẫn đề cao năng lực cá nhân.
Huống hồ, nhịp sống thời đại quá nhanh, tình cảm cũng dễ dàng phai nhạt, ngay cả chị em ruột thịt cũng thể xa cách dần theo thời gian.
Việc tới thăm ông bà cố nhà họ Phương đều dựa ý nguyện cá nhân của mỗi nhà chứ là một hoạt động tập thể mang tính bắt buộc.
Đoàn tiến viện dưỡng lão nhưng thẳng tới chỗ ở của hai cụ, mà về phía một cánh rừng nhỏ trong khuôn viên.
“Mỗi năm Ngày Kỷ Niệm đều nhiều tới thăm hai cụ. Con cháu đông quá, nếu tất cả cùng ùa một chỗ thì thể nào chen chân nổi, nên viện dưỡng lão sớm sắp xếp địa điểm riêng để hai cụ gặp mặt con cháu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/tuong-lai-thien-vuong/chuong-346.html.]
Sợ Phương Triệu còn nhớ quy củ ở đây, chú hai kiên nhẫn giải thích thêm một nữa.
Khi nhóm của Phương Triệu đến nơi, khu vực đó hơn hai mươi .
Họ tụ họp theo từng bàn, nhà nào quan hệ thì trò chuyện rôm rả, còn nhà ai hiềm khích với thì ngay đến một ánh mắt cũng chẳng buồn .
“Ông bà cố sẽ trò chuyện với đám hậu bối. Bất quá, tùy từng mà thời gian chuyện dài ngắn khác , ai hai cụ coi trọng hơn thì sẽ trò chuyện lâu hơn.”
Phương Vũ rỉ tai cho Phương Triệu về những gì :
“Năm ngoái hai cụ chuyện với một chị họ lâu, năm thì là một họ. em với mấy đó cũng thiết gì, chẳng mấy khi trò chuyện.”
Gia đình chú hai vốn luôn giữ thái độ khiêm nhường, thích phô trương tranh giành sự chú ý, hằng năm họ chỉ đến thăm hỏi hai cụ một chút theo đúng đạo nghĩa mà thôi.
“Hôm nay vẫn thấy ông nội, chắc là đến sớm về . Ông nội thích nhà lắm, năm nào cũng chỉ cùng với chú út và cô thôi.” Phương Vũ tiếp tục thì thầm.
Chú hai chỉ khó giao tiếp với đám tiểu bối, mà ngay cả với cha ruột của cũng , hễ vài câu là thế nào cũng cãi vã, bởi vì tính tình của hai đều bướng bỉnh y như .