Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Suýt chút nữa tưởng tai hỏng nên mới nhầm như thế.
Cụ cố đây là đang khen ư?
Sarraut khỏi kinh ngạc khi thấy cụ cố nảy sinh hứng thú với một đoạn nhạc nền như .
Đến lúc mới chợt ngộ , hóa lý do khiến cụ cố kích động đến nhường , tám chín phần mười là vì đoạn phối nhạc .
Ủa, như ...
Không chọc giận cụ cố đến mức phát , mà là chính cụ nhạc tự xúc động đến rơi lệ?
Hắn đ.á.n.h oan ?
Sarraut đang quỳ mặt đất, uất ức về phía cha .
“Khụ.”
Đối diện với gương mặt tẩn đến mức biến dạng của con trai, cha Sarraut khẽ ho một tiếng đầy gượng gạo, dứt khoát mặt chỗ khác, vờ như đang chằm chằm bức tường.
Mấy vị trưởng bối khác trong phòng cũng chẳng khá hơn, ai nấy đều cảm thấy một bầu khí ngượng ngùng đang bao trùm lấy cả căn phòng.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Họ làm mà ngờ , chỉ một bản nhạc thôi cũng thể khiến ông cụ xúc động đến nhường ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/tuong-lai-thien-vuong/chuong-274.html.]
Lúc suýt chút nữa bọn họ cũng lao tẩn Sarraut một trận cho bõ cơn giận, may mà khi tin cụ gặp nguy hiểm đến tính mạng thì kịp kìm chế .
Nếu lúc đó thật sự tay, thì bây giờ cả đám giấu mặt cho hết ngại đây?
“Người sáng tác bản nhạc Sứ Mệnh là ai?” Cụ cố hỏi.
“Con ạ.”
Sarraut cảm nhận ngay câu trả lời của , ánh mắt của mấy vị trưởng bối xung quanh như đ.â.m thủng thành mấy cái lỗ lớn.
Hắn chỉ đành dày mặt tiếp:
“Thật... thật sự là con . Người sáng tác là bên Duyên Châu, thuộc công ty truyền thông Ngân Dực. Họ tiết lộ danh tính tác giả cho con, nhưng mà bản Sứ Mệnh vị đó vẫn còn hai chương nhạc khác nữa, cụ cố chờ con chút để con tìm cho cụ ... Tê…”
Càng về , Sarraut càng nén mà rên khẽ vài tiếng vì đau.
Cha của Sarraut khẽ giật giật ngón tay, thằng nhóc chỉ cần vểnh đuôi lên là ông định giở trò gì .
Quả nhiên, khi thấy tiếng rên vì đau của Sarraut, cụ cố liền xoay ghế dựa .
Nhìn thấy Sarraut đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập, lão kinh ngạc hỏi: “Con làm thế ? Mau lên , quỳ đất làm cái gì.”
Lúc do lão quá đắm chìm hồi ức mà thể thoát , nên chú ý đến động tĩnh xung quanh, giờ mới thực sự tỉnh táo .
Sarraut lảo đảo dậy, xoa đầu gối mếu máo: “Cha con đánh, đau lắm ạ.”