Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nếu họ hy sinh, nếu thể may mắn sống sót đến tận ngày nay, địa vị của họ chắc chắn sẽ chẳng hề kém cạnh gì lão.
Khi lắng những tiếng s.ú.n.g pháo rền vang cùng thanh âm gầm rú của máy móc trong phim, đại não lão tự chủ mà tìm về những mảnh ký ức cũ.
Và , chính bản nhạc dẫn lối cho tâm trí lão, chạm đến những phân cảnh t.h.ả.m khốc mà bấy lâu nay lão vẫn luôn trốn tránh, dám nhớ .
Người đời vốn luôn thích ca tụng hùng.
Phim ảnh cũng chẳng thiếu những vị hùng tỏa sáng rực rỡ, sở hữu sức mạnh phi thường tựa như siêu nhân.
Thế nhưng, lão ít khi xem những bộ phim .
Bởi lẽ lão rõ một điều dù màn ảnh, những vị hùng ban tặng thần lực, thiện chiến và dũng mãnh đến nhường nào, thì ở ngoài đời thực, hùng cũng đau đớn, cũng thương tổn và cũng sẽ lúc gục ngã.
Lão quá nhiều sách báo, xem quá nhiều phim ảnh và quá nhiều nhạc khúc ca ngợi hùng.
phần lớn chúng đều tồn tại một vấn đề lớn.
Kể về chiến tranh nhưng dám thẳng sự tàn khốc và tính phi lý của nó, chẳng buồn tìm tòi nghiên cứu nội hàm thực sự của cuộc chiến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/tuong-lai-thien-vuong/chuong-273.html.]
Kể về con nhưng coi thường sự tự vấn triết học về vận mệnh, linh hồn và giá trị của họ.
Họ kể về quá trình thăng hoa của sinh mệnh trong khói lửa, về vẻ huy hoàng lẫn sự hủy diệt tráng lệ, mà quá mức khuếch đại hình tượng hùng, tách biệt họ khỏi kiếp nhân sinh bình phàm.
Bất kể là lính ngoài đời thực những vị hùng nhào nặn phim ảnh, họ đều là một phần thở của nhân loại.
Việc phủ định bài xích mặt tối phía ánh hào quang, việc phớt lờ những gương mặt đau thương của nhân lính mỗi thắng lợi... góc của một già như lão, tất cả đều thể gọi là nghệ thuật chân chính.
Dĩ nhiên, cũng thể là do lão già, còn theo kịp trình độ thưởng thức của thời đại.
Có lẽ đám trẻ ngày nay chỉ thích sự viển vông, chẳng chút ưu phiền.
Cũng đại khái chỉ những từng xông pha trận mạc mới thể thấu hiểu rằng, ẩn những giai điệu trào dâng , ngọn lửa sinh mệnh thiêu rụi khổng lồ đến nhường nào.
Lão tướng quân hít một thật sâu khẽ thở dài, giọng mang theo sự bùi ngùi: “Bản nhạc , con chọn khá lắm.”
Sarraut vẫn đang quỳ đất.
Hắn cố sức mở to đôi mắt sưng húp trận đòn, ngơ ngác cụ cố.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!