Trong phòng nghỉ, Hạ Khôn dựa sofa, ôm một cô gái da ngăm đen, dáng gợi cảm lòng. Cô gái đó khuôn mặt thanh tú, trong mắt vẫn còn chút nét ngây thơ nhiễm bụi trần thành thị.
Tiểu Hắc dẫn theo vài cô gái cho ông chọn, ông chấm cô gái , ông thích kiểu con gái khí chất ngây thơ .
Hoàng Quyên dựa n.g.ự.c Hạ Khôn, tim đập thình thịch, tay cô nắm chặt vạt váy, cảm giác cứng rắn ở đùi trong nhắc nhở cô , chỉ trong chốc lát , cô đàn ông bên cạnh nhét vài tờ tiền màu xanh lam.
Cô chẳng làm gì cả, chỉ uống với ông một ly rượu giao bôi mà thôi. Mùi nước hoa áo sơ mi của đàn ông khiến cô choáng váng, ngờ tiền ở thành phố dễ kiếm như .
Tôn Phát Văn chiếc sofa đơn bên cạnh, sắc mặt ông trắng bệch hơn cả tờ giấy, liên tục hút thuốc. Cả đêm nay, tim ông như treo lơ lửng cổ họng, căn bản giây phút nào yên .
Hạ Khôn ngẩng cổ tay lên đồng hồ, thời gian cũng vặn , ông giơ tay lên, tên thuộc hạ bên cạnh cửa phản ứng kịp. Hạ Khôn bực bội "chậc" một tiếng, nếu lo lắng Tiểu Hắc Thẩm An Ngô nhận , thì cũng cần đuổi .
Mặc dù Tiểu Hắc nhiều đảm bảo, tối hôm đó họ Thẩm bịt mắt suốt cả quá trình, cũng đ.á.n.h ngất, căn bản thể nhận gã . Hạ Khôn vẫn chút yên tâm, Tiểu Hắc đành đến những chỗ khác, để thuộc hạ ở bên cạnh Hạ Khôn.
Tên thuộc hạ ngày thường luôn theo Tiểu Hắc, cũng học ít, nhưng vẫn hiểu ánh mắt và hành động của Hạ Khôn. Lúc thấy Hạ Khôn cau mày, gã mới phản ứng , tiến lên vài bước, đến gần ông .
Hạ Khôn: "Người ?"
Tên thuộc hạ gật đầu: "Vào . Họ Thẩm và hai tên thuộc hạ của nó đổi phòng, thông báo cho bên ."
Vừa gã tận mắt thấy phụ nữ đó . Trang phục cũng mặc theo lời gã dặn dò đó, càng kín đáo càng , nhất là trông trong sáng một chút. Đây là sở thích của tên họ Thẩm mà gã tìm hiểu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/trung-sinh-toi-quyet-nhuong-chong-cho-tra-xanh/chuong-439.html.]
Hạ Khôn cuối cùng cũng nở một nụ hài lòng: "Mười phút nữa hành động."
Nói xong, gã Tôn Phát Văn: "Giám đốc Tôn, ông bảo bên ông chuẩn luôn ."
Đã ở cùng một con thuyền , dù trong lòng Tôn Phát Văn lo lắng đến , lúc cũng chỉ thể nghiến răng mà lên: "Được! Bây giờ sẽ thông báo cho bọn họ."
…
Thẩm An Ngô đồng ý giúp Hứa Thanh Lăng tìm em trai cô, liền thực sự tìm. Cả đêm, điện thoại của cứ reo liên tục.
Hứa Thanh Lăng chờ đến mức ngủ gật, cũng qua bao lâu, cô Thẩm An Ngô lay tỉnh. Lúc mới phát hiện mà dựa vai ngủ , còn làm ướt một mảng nhỏ vai áo sơ mi của .
Cô ngượng chín mặt lau khóe miệng, giả vờ như thấy chỗ nước miếng của cô làm ướt.
Thẩm An Ngô đỡ cô thẳng dậy: "Anh cho đưa em trai em về nhà ."
Hứa Thanh Lăng đầu óc choáng váng, trợn to mắt : "Tìm thấy ở ?"
Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen
Thẩm An Ngô: "Em trai em chắc là vì tìm thấy , nên bắt xe về, cứ lượn lờ ở gần làng Sồi. Vừa lúc cho canh chừng ở đó, thấy cứ tới lui bên cạnh, tiến lên hỏi một câu liền là ."
Tìm thấy Hứa Tuấn Văn, Hứa Thanh Lăng cảm thấy tảng đá trong lòng cuối cùng cũng dỡ xuống. Cô lấy điện thoại , định gọi điện về nhà, mới phát hiện điện thoại hết pin.
Thẩm An Ngô đưa điện thoại của : "Em dùng điện thoại của gọi ."