Trùng Sinh Tôi Quyết Nhường Chồng Cho Trà Xanh - Chương 416

Cập nhật lúc: 2026-02-17 09:46:28
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa nhắc đến chuyện , Ngô Quế Phấn lập tức nhớ : " ! Mau đến nhà lão Ngụy, còn cả nhà mấy thanh niên trong làng hỏi xem. Hoàng Quyên ngày thường chơi với bọn họ."

Ngô Quế Phân với con gái: "Con mau đến nhà Phùng Bác hỏi xem. Phùng Bác còn đặc biệt lấy hai cuốn sách từ cửa hàng cho thuê sách của nó tặng cho Hoàng Quyên."

...

Cửa hàng băng đĩa Bác Văn, Phùng Bác đang gác chân chăm chú chiếc tivi chân, đó đang chiếu một bộ phim Hồng Kông.

Phùng Bác xem , đột nhiên cảm thấy gáy luồng gió lạnh, đầu , thấy Hứa Thanh Lăng ngược sáng, bên quầy hàng, đang với vẻ mặt vô cảm.

Phùng Bác vội vàng dậy, tươi cô: "Ơ, làm kiếm tiền ở ngoài tỉnh hả? Về khi nào ? Sao rảnh rỗi đến nhà tớ?"

cũng là cùng làng, từ nhỏ lớn lên cùng , cấp ba là bạn học cùng lớp, học về thường xuyên đạp xe cùng .

Tuy Phùng Bác thích chơi bời lêu lổng với Ngụy Đông Lai, ngày thường chuyện trơn tru, nhưng bản chất vẫn là một đứa trẻ khá thật thà.

Hứa Thanh Lăng mắt : "Hoàng Quyên ?"

Mắt Phùng Bác lảng tránh, giả vờ vẻ ngay thẳng: "Cậu hỏi tớ? Tớ !"

Hứa Thanh Lăng thấy lúng túng, trong đầu đột nhiên nảy một ý nghĩ: "Cậu thích Hoàng Quyên ?"

Mặt Phùng Bác đỏ bừng, cảm thấy ánh mắt của Hứa Thanh Lăng như hai con dao, hận thể m.ổ x.ẻ để xem cho rõ ràng, hất hàm lên, đành thừa nhận thẳng thắn: "Ừ. Tớ thích cô . , tớ thật sự . Hơn nữa, tớ thích cô , cô cũng thích tớ."

Xem hỏi chuyện của Hoàng Quyên thật sự gì. Hứa Thanh Lăng dạo một vòng trong cửa hàng cho thuê sách, quầy hàng, tủ kính ở quầy chất đầy đĩa VCD lậu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/trung-sinh-toi-quyet-nhuong-chong-cho-tra-xanh/chuong-416.html.]

Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen

Hứa Thanh Lăng xem xét những đĩa phim, : "Ngụy Đông Lai bây giờ đang làm ăn ở ?"

Phùng Bác sớm buông bỏ sự đề phòng, gần như buột miệng : "Nó bây giờ là ông chủ lớn , quán karaoke Kim Hải Ngạn ở trung tâm thành phố Cửu Giang là do nó cùng mấy bạn hùn vốn mở."

Kim Hải Ngạn. Hứa Thanh Lăng ghi nhớ, chỉ hai bộ phim tổng hợp Oscar trong tủ kính: "Cái đó tớ mượn về xem."

Hứa Thanh Lăng cầm đĩa phim chuẩn về nhà. Đến cửa nhớ điều gì đó, cô cửa hàng, gõ kính tủ: "Hoàng Quyên thích , cũng quan trọng, vợ của , xinh đảm đang."

Mẹ của Phùng Bác cũng giống như Ngô Quế Phân, thấy con trai quá nhút nhát, luôn tìm cách kiếm cho một cô vợ đảm đang.

Phùng Bác ngây bóng lưng cô. Người từ bao giờ trở nên kỳ lạ thế.

Nhiều năm kinh doanh, Hứa Đức Mậu vẫn luôn tự xưng là tinh ranh, tiền mất tật mang, tổn thất gần hai mười nghìn đồng, tâm trạng thể tưởng tượng tệ đến mức nào.

Đến nhà họ Ngụy cũng gặp ai, Ngụy Đông Lai bận rộn việc làm ăn bên ngoài, ba ngày hai bữa ở nhà. Ngụy Văn Sơn đầu năm nghỉ hưu, cùng vợ ở biệt thự lớn trong thôn trồng hoa, trồng rau, bộ việc kinh doanh giao hết cho con trai. Chỉ cần con trai làm chuyện gì phạm pháp, ông cũng lười hỏi han.

Hứa Đức Mậu dò la gì, bước chân nặng nề về. Tiền mặt trong tủ cùng với tiền trong quầy hàng cộng cũng hai mươi đồng. Số tiền đó là ông định dùng để thanh toán tiền hàng cho những bán rượu t.h.u.ố.c lá ở chợ đầu mối. Giờ tiền mất , chỉ thể lấy tiền tiết kiệm đó .

Chỉ cần nghĩ đến việc động đến tiền tiết kiệm trong ngân hàng, Hứa Đức Mậu cảm thấy như một con d.a.o cứa thịt .

Ngô Quế Phân cũng mất hết hứng thú làm ăn, thất thần quầy hàng, cố gắng giữ tinh thần để bán hàng cho khách. Ngẩng đầu lên thấy chồng mặt mày đen sì bước , trái tim buồn rầu đang treo lơ lửng như mít rụng rơi thẳng xuống.

Hứa Đức Mậu phịch xuống chiếc ghế nhựa trong cửa hàng, giọng buồn bực : "Chút nữa gọi điện cho Đức Hữu, nhờ vợ Đức Hữu giúp đỡ, tìm điều tra. Ngày mai ngân hàng mở cửa, bà rút tám nghìn đồng, tiền hàng của ông Hùng cần thanh toán ."

Nghe câu cuối cùng, sắc mặt Ngô Quế Phân đột nhiên tái nhợt, ấp úng nửa ngày mới : "Đức Mậu, chuyện đây kịp với ông..."

 

Loading...