Trùng sinh, lại quen biết chàng lần nữa - Chương 245: Di thư
Cập nhật lúc: 2026-05-07 15:50:27
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Quảng Nhân đang ấp ủ ý đồ khác nên tất nhiên bận tâm đến việc Tô Cẩn Nguyệt là con cái mà nặng lời chất vấn làm cha như . Ông chỉ lau nước mắt vốn hề tồn tại, run rẩy lấy một bức “di thư” từ trong tay áo.
“Nguyệt nhi, phụ con đau lòng nhưng phụ cũng xảy chuyện . Con đó thôi, yến tiệc Trung Thu cả Thượng Kinh đều đang bàn tán chuyện Nhiếp Chính Vương công khai từ chối hôn sự vì một nữ nhân xuất thương nhân. Linh nhi những lời đồn đại đó nên đau lòng. Con bé gặp ai nên mới đuổi hết nha trong phòng . Mẫu con túc trực bên con bé cả ngày, thấy nó ngủ mới rời , ai ngờ... sáng sớm hôm nay...”
Tô Quảng Nhân đến đó thì giọng dần trở nên nghẹn ngào.
Tô Cẩn Nguyệt Tô Quảng Nhân cũng tin , chỉ đưa tay nhận lấy bản di thư trong tay ông . Sau khi xong, nàng rưng rưng nước mắt, thì thào: “Linh nhi... ngốc thế...”
Trong bức di thư đó là những lời Tô Linh Nhi tự trách vô dụng, thể chia sẻ ưu phiền cho trưởng tỷ, giờ còn mất hết thể diện vì chuyện hôn sự. Bên cạnh đó là những lời khuyên trưởng tỷ giữ gìn sức khỏe, cầu chúc trưởng tỷ và Dịch Nhi suốt đời bình an.
Di thư hề thể hiện chút oán hận mà chỉ nhận hết lầm . Tô Cẩn Nguyệt hiểu rõ nên tin chắc từ nét chữ đến nội dung bức thư đều là của . Nàng cũng ngờ Tô Linh Nhi quyết liệt như .
Tô Quảng Nhân thấy Tô Cẩn Nguyệt đau lòng rơi lệ thì nàng tin bức di thư nên vội thừa thắng xông lên, đau lòng phẫn nộ : “Nguyệt nhi, phụ từ lâu , Quân Cửu Thần là kẻ xem ai gì mà con cứ tin… Hắn công khai từ hôn ngay giữa điện khiến Linh nhi mất hết thể diện đến treo cổ tự vẫn, dù con vì T.ử Nghiêu cũng đòi công bằng cho Linh nhi!”
Tô Cẩn Nguyệt thì tim đau nhói, dám đối mặt mà nhắm mắt , vẻ mặt tươi thẹn thùng của Linh nhi và khuôn mặt Quân Cửu Thần lượt hiện lên trong đầu. Một lúc lâu nàng mới mệt mỏi mở mắt : “Chuyện bổn cung tự chừng mực, hiện giờ việc tang sự của Linh nhi vẫn còn nhờ phụ lo liệu, phụ hãy về , bổn cung chuyện với mẫu một chút...”
Tuy Linh nhi c.h.ế.t, nhưng... nàng còn Dịch Nhi, thể bất chấp tất cả ...
Tô Quảng Nhân ánh mắt lóe lên thất vọng nhưng ông lập tức che giấu, chỉ thuận theo đáp “”. Những việc cần làm làm cả , nếu ông nhiều lời hơn nữa thì chừng sẽ để lộ sơ hở. Đợi xong tang sự của Tô Linh Nhi, ông giúp Hoài vương giật dây cũng muộn.
Tình hình ở Giang gia lúc trái ngược .
Kể từ khi thánh chỉ ban hôn đưa đến Giang gia, Giang Chính vẫn hồn. Ban đầu là con rời kinh lời nào khiến ông vô cùng lo lắng vì sợ con bé xảy chuyện gì. Sao con gái rời khỏi kinh thành một chuyến khi trở về... thì trở thành Nhiếp Chính vương phi tương lai, còn là ân nhân cứu mạng của Nhiếp chính vương và Tống tướng?
Trước đây ông và phu nhân vẫn luôn thấp thỏm lo lắng chuyện . Họ từng nhất trí rằng nếu Kiều Kiều nảy sinh tình cảm với Nhiếp Chính Vương mà vì phận thấp kém chỉ thể làm thì dù Giang gia dốc hết sức cũng để Nhiếp chính vương coi thường con gái . Vậy mà Chu nhi mới khởi hành kinh thì con gái ...
“Kiều Kiều, phụ đang mơ đấy chứ... Nhiếp chính vương... cưới con làm chính thê thật ư?”
Tống Vãn Giang Chính cứ hỏi hỏi câu bao nhiêu thì gật đầu, hề tỏ khó chịu trả lời: “ ! Phụ đang mơ. Không thánh chỉ ban hôn đang trong tay phụ ? Làm mà giả .”
Giang Chính con gái, nhịn hỏi một câu mà ông giấu trong lòng cả ngày nay: “Kiều Kiều, trong mấy ngày con rời kinh, Nhiếp Chính Vương... làm gì con đấy chứ...” Nếu thình lình hôn sự .
Tống Vãn Giang Chính hiểu lầm vội đưa lời giải thích chuẩn từ : “Phụ nghĩ gì , mấy ngày đó bọn con bận rộn lên đường, làm thể xảy chuyện gì? Ngài cưới con chỉ vì con chữa khỏi bệnh cũ còn cứu mạng ngài trong rừng chướng khí mà thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-245-di-thu.html.]
Giang Chính vẻ mặt bình thản của con gái thì mới vui vẻ gật đầu: “Tốt, , ! Thế thì , con gái đúng là phúc.”
Cũng , với xuất của con gái , dù Nhiếp chính vương ... cũng cần vì mà cưới con bé làm chính phi. Hắn loại háo sắc chỉ coi trọng ngoại hình của con , nhất định là động lòng thật .
Liễu thị Giang Chính như thì cũng mắng ông : “Thôi , đừng chỉ lo nữa, con gái gả nơi cao sang, sính lễ nhất định chuẩn cẩn thận hơn cả khi gả cho phủ Ninh Viễn Hầu.”
“Tránh đến lúc đó thất lễ mặt , chúng cũng nên chuẩn từ từ thôi. Dù nhà phú quý gì nhưng thể để con gái mất mặt về khoản . Hơn nữa, gả phủ Nhiếp Chính Vương, Kiều Kiều tránh khỏi chu bề, giao thiệp qua ! Chúng đều cố gắng suy nghĩ chuẩn đầy đủ cho Kiều Kiều về phương diện mới !”
Dù quyết định ngày cưới cụ thể thì chuẩn sớm vẫn hơn, tránh đến lúc đó vội vàng sinh sai sót. Giang Chính lời phu nhân , chỉ hớn hở liên tục đáp “”.
Tống Vãn Giang Chính và Liễu thị, trong lòng khỏi phiền muộn. Trước nàng nghĩ Giang Vãn Kiều c.h.ế.t, Giang Chính và Liễu thị đối xử với . Nàng cho rằng chuyện trở thành Giang Vãn Kiều là sự thật thể chối cãi, dù nhận phụ cũng thể tiết lộ chuyện mượn xác hồn . Nếu nàng chỉ cần xem hai là phụ mẫu thứ hai, Giang Vãn Kiều làm tròn chữ hiếu. giờ... Giang Vãn Kiều thật về... khiến nàng luôn cảm thấy bất an.
Tống Vãn kịp nghĩ kỹ hơn thì Lục La bỗng chạy vội từ ngoài : “Tiểu thư, tiểu thư, xong !”
Tống Vãn thấy Lục La như thì đành gác chuyện , hỏi: “Có chuyện gì? Nói từ từ thôi.”
Lục La vỗ vỗ ngực, lấy thở mới mở miệng: “Trần Thái báo tin Tô nhị tiểu thư... c.h.ế.t !”
Tống Vãn thì thầm giật : “Có là chuyện gì ?”
Lục La vội tiếp: “Tô phủ Tô nhị tiểu thư đột nhiên mắc bệnh nặng, nhưng Trần Thái ... bên ngoài hiện giờ đang đồn đại rằng vì Nhiếp Chính Vương từ hôn ngay mặt nên Tô nhị tiểu thư mới nghĩ quẩn tìm đến cái c.h.ế.t. Tô phủ làm như , chẳng qua là để bảo thanh danh cho nàng khi c.h.ế.t, tránh miệng đời dị nghị mà thôi...”
Giang Chính và Liễu thị Lục La xong cũng thầm thấy : “Kiều Kiều, Tô nhị tiểu thư là ruột thịt của Thái hậu. Chuyện ... sẽ liên lụy đến con và Nhiếp Chính Vương chứ...”
Nếu chuyện Tô Linh Nhi tự vẫn là sự thật thì trong mắt Tô gia và Thái hậu, Nhiếp Chính Vương chính là thủ phạm còn con gái ...
Tống Vãn thì lòng cũng chùng xuống. Nàng đành trấn an Giang Chính và Liễu thị , rằng sẽ lập tức tìm Vương gia để bàn bạc chuyện đó vội vàng rời khỏi phủ thẳng tới phủ Nhiếp Chính Vương.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])