Lão Ba hề hề: "Em rể , chuyện là thế , chị dâu đang một cơ hội thăng tiến hiếm , ngặt nỗi cần sự tiến cử từ Viện trưởng. Trùng hợp , cụ sinh của vị Viện trưởng đang mỏi mắt trông chờ sư bá của về nước để trực tiếp cầm d.a.o mổ. Em rể , xem cách nào đ.á.n.h tiếng mời sư bá xuất sơn một chuyến ? Chuyện thù lao khỏi bận tâm, ông cứ việc giá, nhà xin đáp ứng yêu cầu."
Nghe đến danh xưng sư bá, Quan Bác thừa hiểu thể nào câu chuyện cũng vòng vo tam quốc chốt ở chuyện phẫu thuật. Nếu là dưng nước lã, Quan Bác chắc chắn sẽ giấu nhẹm mối quan hệ với bác sĩ Vương Thanh. Lão Ba thì khác, dẫu gọi là Ba nhưng tình nghĩa chẳng khác nào vợ ruột thịt, thậm chí còn thiết hơn. Chị dâu Ba hiện đang giữ chức Phó Chủ nhiệm, chỉ bước thêm một nấc nữa là lên hàng Chủ nhiệm. Bước tiến gian nan vô cùng. Việc thăng chức của chị dâu là chuyện hệ trọng của cả gia đình, sư bá cất công về nước một chuyến thiết nghĩ cũng vô cùng xứng đáng.
"Anh Ba, sư bá em một niềm đam mê cháy bỏng là sưu tầm y thư cổ," Quan Bác mỉm đáp lời. Giúp Ba là một nhẽ, nhưng cũng thể để sư bá chịu thiệt thòi .
"Em rể cứ yên tâm, Ba sẽ đích săn lùng, bảo đảm làm khó xử ," Lão Ba vỗ n.g.ự.c cam đoan chắc nịch.
Quan Bác gật đầu: "Vâng, em chờ tin từ nhé."
Cúp điện thoại, Lão Ba mừng rỡ đến mức khóe miệng kéo tận mang tai. Chẳng tìm xa, nhà vốn dĩ đang cất giữ vài cuốn y thư cổ mà Lão Quan từng 'nẫng' từ nhà một tên tay sai nọ. Lão Quan từng tặng vài cuốn, dạo Bạch Thiếu gia ngỏ ý xin nhưng nhất quyết cho. Giờ thì , đúng là 'buồn ngủ gặp chiếu manh'.
Lão Ba tức tốc phi xe về nhà, lôi mấy cuốn y thư chụp ảnh tỉ mỉ gửi ngay cho Quan Bác.
Quan Bác chuyển tiếp những bức ảnh đó cho sư bá, lặng lẽ đếm từng nhịp kim giây tích tắc đồng hồ.
mười giây , chuông điện thoại reo vang.
"Quan Bác, cháu đào cuốn sách quý thế? Bao nhiêu tiền, bán cho sư bá ngay!" Giọng từ đầu dây bên vang lên đầy vẻ gấp gáp, sốt sắng.
Quan Bác mỉm từ tốn: "Sư bá cứ bình tĩnh ạ. Đây sách của cháu, mà là của vợ cháu. Anh nhờ cháu gửi cho sư bá thẩm định xem là hàng thật giả đấy ạ!"
"Của vợ cháu thì cũng khác gì của cháu. Ra giá , giá , bao nhiêu tiền sư bá cũng mua!" Vương Thanh vốn là say mê sưu tầm thư tịch cổ, đặc biệt là y thư. Bức ảnh Lão Ba gửi chụp một cuốn sách từ thời nhà Minh, một bảo vật hiếm mà Vương Thanh từng sở hữu, nên ông mới khát khao đến .
"Sư bá ơi, nếu là sách của cháu, cháu biếu sư bá cũng . đây là sách của vợ, cháu xin ý kiến xem chịu nhượng chứ," Quan Bác đáp lời, giọng điệu xen lẫn nét ý nhị.
Vương Thanh hừ giọng: "Cái thằng nhóc , đừng giở trò ranh mãnh với . Đem sách quý nhử mồi, chắc hẳn chuyện gì nhờ vả sư bá ?"
Quan Bác hì hì: "Sư bá tinh tường quá, quả thật gì qua mắt . Chẳng giấu gì sư bá, đang một ca phẫu thuật nhỏ cần sư bá trực tiếp cầm d.a.o ạ."
Vương Thanh... Ông ngay mà, đời làm gì bữa ăn nào miễn phí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/trong-sinh-thap-nien-80-ba-lao-vut-bo-con-cai/chuong-1212-thoi-duoc-roi-toi-kho-khao.html.]
"Một cuốn đủ đô , đưa hai cuốn đây hẵng xem xét."
"Sư bá sưu tầm ngần năm trời mà còn sở hữu nổi một cuốn..." Quan Bác nhỏ giọng lầm bầm.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Vương Thanh khẩy: "Thế thì tìm khác mổ . Ca phẫu thuật nhỏ cỏn con, hà cớ gì lặn lội xa xôi, đ.á.n.h đổi cái giá đắt đỏ như thế để rước về."
Quan Bác vội vàng vớt vát: "Sư bá đừng giận, cháu đùa chút thôi mà. Sách quý như mớ rau mớ cỏ ngoài chợ, tìm là ngay . Sư bá là sành sỏi, ắt hẳn thừa hiểu giá trị của nó. Nếu dễ dàng săn lùng đến thế thì làm gì còn gọi là đồ cổ mang giá trị sưu tầm nữa."
"Hừ! Chỉ cái dẻo miệng. Dạo cũng đang rảnh rỗi, cũng về thăm quê hương một chuyến. Cháu cứ thu xếp thời gian nhé," Vương Thanh tỏ vẻ kiêu kỳ đáp.
"Dạ , thưa sư bá, cháu sẽ tiến hành sắp xếp ngay ạ!" Quan Bác hồ hởi cúp máy, lập tức gọi điện báo tin vui cho Lão Ba.
Lão Ba mừng rỡ đập bàn đập ghế thùm thụp. Quả thực ông trời ưu ái quá đỗi, gọi điện báo tin cho Tô Mạt ngay tắp lự.
"Vợ ơi, em lập tức lên gặp Viện trưởng , báo cáo rằng em thể mời bác sĩ Vương Thanh về trực tiếp thực hiện ca mổ cho cụ sinh của ông ."
Tô Mạt ngơ ngác: "Anh đang nhăng cuội gì thế?"
"Em cứ lời mà . Mọi việc bên lo liệu êm xuôi cả , bác sĩ Vương Thanh sẵn sàng về nước bất cứ lúc nào." Lão Ba đắc ý đến mức như thể đang bay chín tầng mây.
Tô Mạt vốn thông minh, nhạy bén: "Anh chạy chọt các mối quan hệ giúp em đấy ?"
Lão Ba đáp lời: "Em là vợ , đêm nào cũng trằn trọc mất ngủ, làm thể khoanh tay mà nghĩ cách giúp em ."
Sống mũi Tô Mạt cay cay. Trước nay cô chỉ đồng nghiệp rỉ tai chuyện Viện trưởng cha già mắc bạo bệnh, nhưng chi tiết cụ thể thì cô rõ: "Vị bác sĩ Vương Thanh đó y thuật cao siêu lắm ?"
Lão Ba khẳng định: "Ngay cả Viện trưởng của em còn mỏi mắt trông chờ mà mời nổi, thì em thử đoán xem đó xuất chúng ?"
"Chồng ơi, mới là tài giỏi nhất!" Lệ hoen khóe mắt, khóe môi Tô Mạt khẽ cong lên một nụ rạng rỡ.
"Thì cũng xem là chồng của ai chứ. Có chồng như , nhà em cứ gọi là thắp nhang tạ ơn tổ tiên mỗi ngày đấy." Lão Ba bắt đầu dở thói khoác lác.