Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 1086: Chiếc bụng bự hư hỏng

Cập nhật lúc: 2026-04-18 01:20:35
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà cụ lườm Lão Tam một cái sắc lẹm: "Không m.á.u mủ ruột rà mà hành hạ đứa bé nông nỗi . Hồi bụ bẫm đáng yêu bao, xem bây giờ ngợm xương xẩu, hốc hác cả mặt mũi."

Lão Tam... Hiện tại gầy thì gầy thật, nhưng vẫn còn béo hơn Đoàn Đoàn khối đấy chứ, đến mức hốc hác, rõ ràng là trông nhanh nhẹn hoạt bát hơn hẳn.

"Bà nội ơi, thằng bé béo quá ảnh hưởng đến sự phát triển, tầm vặn ạ."

"Tự cái bụng bự phệ hư hỏng của , còn bày đặt lên mặt dạy đời trẻ con," Bà cụ bực tức mắng.

Viên Viên: " thế ạ, ba cháu nghiêm khắc với khác mà dễ dãi với bản . Tự chăn ấm nệm êm mà đêm hôm khuya khoắt cùng cháu lén lút ăn mảnh."

Mặt Tô Mạt đỏ ửng. Cô và Lão Tam thi thoảng đói bụng lúc nửa đêm lén ăn vặt, sợ trẻ con ăn đêm khó tiêu nên gọi dậy. Ai ngờ Viên Viên vạch trần chuyện ngay tại trận.

"Cái gì mà ăn mảnh, đây là nhà của mày, chúng tao ăn uống đường hoàng. Mày mắt thì tao tống mày ngoài ở riêng," Lão Tam hùng hồn lý lẽ.

Viên Viên... Cậu mới mười ba tuổi mà đòi tống cổ ở riêng ?

"Cái thằng khốn kiếp , đứa nhỏ tí tuổi đầu mà đòi tống ở riêng. Giỏi giang gớm nhỉ, bản ăn uống ngập mặt, bụng to như cái trống bỏi, cho con trẻ ăn thêm miếng thì c.h.ế.t ai?" Bà cụ sang mắng Lão Tam.

Lão Tam... "Bà nội ơi, lúc nó ăn thì cháu còn lót tót theo nhặt nhạnh kìa, gấp gáp cái nỗi gì. Sau nó với vợ nó ăn sung mặc sướng liệu đoái hoài đến cháu ? Chẳng khác nào việc ba cháu của ngon vật lạ, liệu phần bà ?"

Bà cụ... Nghe chừng cũng lý.

Bà Ngô Tri Thu đưa mắt chằm chằm Lão Tam. Cái miệng của thằng quả thực là nợ nần kiếp mà.

"Ông nội, ông nội ơi! Ba cháu bảo ông cố nội đẻ ông phí công vô ích, đồ ăn ngon cũng chẳng nhớ đến phần bà cố kìa," Viên Viên nhanh nhảu mách lẻo.

Ông Lý Mãn Thương sầm mặt, lườm Lão Tam tóe lửa.

Lão Tam tháo ngay chiếc giày ném thẳng về phía Viên Viên.

Viên Viên nghiêng sang trái, thủ cực kỳ nhanh nhẹn, dễ dàng né cú ném.

Lão Tam tức giận tháo nốt chiếc giày còn ném tiếp. Viên Viên nghiêng sang , ngay bên cạnh là bà cụ, chiếc giày sượt qua đỉnh đầu bà...

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Lão Tam, sắc bén như d.a.o cạo.

"Lý Lão Tam..." Ông Mãn Thương quát lớn, vớ lấy cây chổi lông gà quất lấy quất để.

Đã bao lâu Lão Tam nếm mùi đòn roi, thủ cũng chẳng còn nhanh nhẹn như thời trai trẻ, quất cho tơi bời hoa lá.

"Ba ơi, con ngần tuổi đầu mà ba còn đ.á.n.h con!"

Ông Mãn Thương: "Bao nhiêu tuổi thì mày cũng vẫn là con tao, tao thích dạy dỗ lúc nào thì dạy dỗ!"

"Đánh mạnh tay ! Chưa ăn cơm !" Bà cụ xụ mặt.

Lão Tam... "Mẹ ơi~"

Bà Ngô Tri Thu... Hình như mười mấy năm mới thấy cái điệu bộ rên rỉ quen thuộc .

Viên Viên ha hả khoái chí. Cho chừa cái tội ăn mảnh, đáng đời ăn đòn.

Tiểu Vũ và Quan Bác hôm nay tan làm sớm, về nhà ăn cơm tối. Bình thường hai vợ chồng chỉ về ở dịp cuối tuần.

"Phần cơm chúng con với nhé, chúng con cũng ăn ở đây," Lão Quan và chị Lưu cũng lật đật sang nhà.

"Có chuyện gì vui mà mặt ông nhăn nhúm như bản nhạc thế ?" Bà cụ trêu chọc Lão Quan, khóe miệng ông lão cứ cong lên tận mang tai khép .

"Bà nội, ơi, con t.h.a.i ," Tiểu Vũ khẽ đỏ mặt, ngại ngùng thông báo.

"Có t.h.a.i ư? Tuyệt vời quá! Thảo nào cái lão già vui mừng đến phát điên." Bà cụ vỗ tay bôm bốp, rạng rỡ hẳn lên. Gần đây trong nhà xảy những chuyện xui xẻo, cuối cùng cũng một tin hỷ sự.

"Được bao lâu con?" Bà Ngô Tri Thu kéo Tiểu Vũ xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/trong-sinh-thap-nien-80-ba-lao-vut-bo-con-cai/chuong-1086-chiec-bung-bu-hu-hong.html.]

"Dạ đầy hai tháng ạ," Tiểu Vũ bất giác xoa xoa bụng .

"Ba tháng đầu là quan trọng nhất, hết sức cẩn thận, đừng để bản quá sức. Không bưng bê vật nặng, cũng kiễng chân lấy đồ cao. Ăn uống cũng để ý, những đồ hoạt huyết thì tuyệt đối kiêng," Bà Ngô Tri Thu ân cần dặn dò, cuối cùng kề tai Tiểu Vũ thì thầm một câu, "Cũng kiêng luôn chuyện vợ chồng nhé."

Bà Ngô Tri Thu với tư cách là một , cặn kẽ dặn dò Tiểu Vũ điều .

Mặt Tiểu Vũ đỏ bừng: "Dạ , con ạ."

"Biết thì , nhớ giữ gìn cẩn thận đấy."

"Chẳng trách lão già hớn hở mặt," Ông cụ cũng trêu chọc Lão Quan.

"Có nối dõi tông đường , làm vui cho . Đại ca, tối nay hai em làm vài ly nhé," Lão Quan vui vẻ, mặt mày hồng hào rạng rỡ.

Ông cụ: "Được thôi, hôm nay nhà tin vui, tối nay nâng ly chúc mừng."

"Có tin vui cũng uống, chuyện buồn cũng uống. Mùng một cũng uống, rằm cũng uống. Ngày nào mà ông chẳng uống vài ly," Bà cụ chút nể nang, bóc mẽ ngay tại trận.

Ông cụ... Trước mặt bao nhiêu con cháu mà bà chẳng nể nang chút thể diện nào cho ông.

"Gọi điện cho Lão Cát, rủ ông sang làm vài ly," Lão Quan lôi điện thoại gọi cho ông Cát.

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Bà cụ: "Ông tưởng ông là thần thánh phương nào hả, hô cái là mặt ngay. Cô Viên cho Lão Cát uống rượu."

"Sống ngày nào thì ngày , vui ngày nào thì cứ vui. Các bà già chỉ giỏi lo bò trắng răng."

Một lát , ông Cát mặt. Bình thường ở nhà bà Viên quản thúc gắt gao cho uống giọt rượu nào, chỉ thể sang đây làm vài ly cho đỡ thèm.

Mấy ông già kê cái bàn nhỏ sân nhâm nhi. Gió thu nhè nhẹ mơn man, cảm giác vô cùng sảng khoái.

Cụm ly cạn chén xong, mấy ông lão nhắm nghiền mắt , vẻ mặt thỏa mãn vô cùng.

"Không mấy em già tụi còn nhâm nhi với mấy bận nữa đây!" Ông Cát bùi ngùi xúc động.

Lão Quan: "Lão già , ngày vui mà cứ gở miệng. Với cái thể cốt của đại ca thì sống chục năm nữa cũng chẳng nhằm nhò gì. Ổng trăm tuổi rưỡi già thì hai em tiếp tục nâng ly."

Ông cụ... Lời vẻ lọt tai cho lắm. Hiện tại ông ngót nghét chín mươi , chúc thế vẻ hụt hẫng.

"Tôi thì chắc chắn ông . Năm nay thấy sức khỏe giảm sút rõ rệt, tay chân lóng ngóng, đầu óc thì lú lẫn quên. Có khi nguyên một ngày cứ ngơ ngơ ngác ngác, chẳng đang sống đang tồn tại," Ông Cát cảm thấy sức khỏe đang sa sút thấy rõ.

Lão Quan: "Toàn nhảm. Sao gọi là già cả vô dụng? Đâu tự nhiên mà sinh bệnh tật nọ, làm nên tích sự gì. Ai cũng già, ai cũng bệnh. Lúc còn ăn uống thì cứ tận hưởng ."

Ông Cát thở dài thườn thượt: "Tôi chỉ lo cho bà Viên nhà . Lỡ quy tiên , một sống nổi. Tôi mà còn sống thì ít hai vợ chồng cũng nương tựa ."

Ông cụ: "Cứ yên tâm mà nhắm mắt xuôi tay . Cái nhà vẫn sờ sờ đấy, còn lo chốn dưỡng già ? Căn nhà đó đáng giá mấy triệu, trao cho ai mà chẳng sẵn lòng phụng dưỡng bà chu đáo. Toàn lo bò trắng răng."

Ông Cát... Hai cái lão già , chẳng lão nào đàng hoàng cả. Cái miệng sắc như d.a.o cạo, chẳng lựa lời an ủi khác. Lão đây sớm thế , sống đủ mà.

Sau bữa tối, lũ trẻ nán chơi đùa cùng các cụ vài hôm khi bước năm học mới.

Lão Tam và Tô Mạt lái xe về nhà.

Trên đường , Tô Mạt vỗ vỗ cái bụng bự của Lão Tam: "Bụng bự như mang bầu sáu tháng thế , béo phì sinh lắm bệnh tật. Nhất là ở cái độ tuổi của . Từ sáng mai trở , chạy mười cây mỗi ngày cho em."

Lão Tam... "Từ mai sẽ ăn ít ."

Tô Mạt: "Ăn ít là đương nhiên, nhưng vận động cũng là bắt buộc. Khóa cái miệng, mở cái chân. Cố lên ông xã, em đặt niềm tin ."

"Hay là chuyển sang chạy buổi tối em, buổi sáng thật sự thể nào cạy mắt lên nổi," Lão Tam năn nỉ ỉ ôi.

"Một năm khởi đầu từ mùa xuân, một ngày khởi đầu từ buổi sáng. Vận động buổi sáng giúp thúc đẩy trao đổi chất, tăng cường sự tập trung và cải thiện tinh thần, còn giúp duy trì đồng hồ sinh học nề nếp. Chạy bộ buổi sáng mang lợi ích. Ông xã ơi, em làm thế đều là cho sức khỏe của . Đừng cò kè mặc cả nữa, sáng mai em sẽ gọi dậy."

Lão Tam... "Vợ ơi, cùng vận động nhé."

Loading...