“Cảm ơn nhé.” Diệp Lê lời cảm ơn, lên cầu thang.
Cô rõ ràng Hoàng Tú Tú lên lầu, cho nên, quả quyết chọn lên tầng 2.
Lên cầu thang, các phòng hai bên hành lang đều đóng chặt cửa.
Cũng , muộn thế , cần nghỉ ngơi cũng nghỉ ngơi từ lâu .
Diệp Lê cũng chắc Hoàng Tú Tú phòng nào, liền dùng phương pháp nguyên thủy nhất, áp tai cửa phòng từng phòng một.
Nghe liên tiếp mấy phòng đều im ắng, cho đến khi cô đến ngoài cửa phòng 205.
Giọng truyền từ trong phòng rõ ràng và quen thuộc như , chính là của Hoàng Tú Tú.
“Cô về đấy, sáng nay còn mua thịt nữa cơ!”
“Thế thì mặc kệ! Cô bảo tố giác, tố giác chợ đen ! Cô bắt, đó là do cô may mắn! Dù thì chuyện cô giao cho , đều thành . Cô thể giữ chữ tín !”
“Ai giữ chữ tín!” Trong giọng của Hoàng Tú Tú lộ vài phần tức giận và cam lòng, “Thật đám cảnh sát đó ăn cái gì mà lớn, đến một cũng bắt ! Phi!”
“Lời thể như . Tú nhi, cô chợ đen bao giờ ? Cô con phố đó dài bao nhiêu, đông thế nào ? Chút lực lượng cảnh sát đó làm thể bắt hết ? Chắc chắn là chọn bán để bắt , đó mới đến mua chứ!”
“Tôi chợ đen bao giờ! Tôi thì đấy, nhưng lấy tiền?” Hoàng Tú Tú căng mặt, càng nghĩ càng cam lòng và tức giận, “Dựa cái gì chứ? Anh xem cô dựa cái gì!”
“Dựa cái gì là ?”
“Nếu cô gả cho Giang Huân, cô làm thể sống những ngày tháng như thế ? Ngày nào ở nhà cũng hầm thịt ăn cá, hai đứa con trai của sắp thèm c.h.ế.t !”
“Hắc hắc... Xem lời đồn trong xưởng là thật ? Nghe cô từng quyến rũ chồng cô ? Sao? Cô thật sự từng trèo lên giường của Giang Huân ?”
“Phi phi phi! Giả Cường, ngậm miệng cho ! Anh mà còn như , cẩn thận xé nát cái miệng ch.ó của !” Hoàng Tú Tú lớn tiếng quát mắng .
“Tổ tông ơi, cô nhỏ giọng chút!”
Giả Cường thấy cô tức giận, vội vàng vuốt giận cho cô, “Tôi nữa là chứ gì? Theo thấy , diện đả kích của cô quá rộng ! Cô đả kích phụ nữ đó, cô nhắm thẳng cô mới !”
“Vậy xem?” Hoàng Tú Tú vội hỏi, “Tôi đả kích cô kiểu gì? Ngày thường đến bóng còn chẳng thấy! Lại cùng một xưởng, lấy thóp gì để nắm chứ!”
“Các đều sống chung trong một cái viện, ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy! Muốn nắm cái thóp còn dễ ? Tự nghĩ !”
“ là dễ nghĩ thật.” Hoàng Tú Tú từng chịu thiệt thòi ở chỗ Diệp Lê, thật sự dám tùy tiện gây chuyện nữa.
Cho nên, cô mới bảo Giả Cường tố giác!
“Ây, trong cái đại tạp viện lớn như , lẽ một nào mâu thuẫn với cô ? Cô cần tự mặt, cô miệng ? Tùy tiện xúi giục 2 câu, chuyện đó chẳng thành ?”
“Có thì , nhưng mà...” Hoàng Tú Tú sững sờ, bỗng nhiên trong đầu xẹt qua một bóng , “Anh đừng , thật sự một !”
“Thế chẳng xong ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-dem-tan-hon-bi-anh-chong-tho-han-me-hoac-xzor/chuong-204.html.]
Giả Cường còn kiên nhẫn những lời nhảm nhí với cô nữa, “Lại đây đây, đừng làm lỡ thời gian nữa! Chúng nhanh lên, với vợ là tối nay tăng ca ở xưởng đấy! Tôi về!”
“Nhìn gấp gáp như khỉ thế ...” Hoàng Tú Tú bĩu môi, “Theo lý mà , chuyện đều đạt mục đích lý tưởng của , vốn nên cho .”
“Chuyện cô thể trách ai? Cô xem nếu cô to gan hơn một chút, trực tiếp tố giác Diệp Lê chợ đen với ủy ban khu phố các , thì của ủy ban chắc chắn sẽ nhắm Diệp Lê mà bắt! Đâu đến nỗi như bây giờ...”
“ , đúng !” Hoàng Tú Tú chút hối hận .
Lúc đó cô chỉ lo lắng Diệp Lê phát hiện, bỏ lỡ một cơ hội như .
“Đừng nghĩ nữa, đây, nhanh lên...”
“Ây dô, Giả Cường cái đồ quỷ sứ , nhẹ chút... là sói đói đầu t.h.a.i ... ây dô, định làm c.h.ế.t đấy ! Vợ làm thỏa mãn ?”
Giả Cường thở hổn hển: “Cô làm tư vị bằng cô ! Tú nhi, hôm nay bắt c.h.ế.t cô, cũng cam lòng!”
“Đồ quỷ sứ...”
Tiếng chuyện trong phòng dần dần dừng , những âm thanh khiến suy tưởng liên miên dứt truyền tai Diệp Lê.
Diệp Lê đỡ eo, thẳng dậy, trong lòng c.h.ử.i rủa 2 kẻ 100 : Thật là đáng c.h.ế.t!
Một giỏ trứng gà ngon lành, vứt hết ở chợ đen !
Vốn dĩ dạo kinh tế eo hẹp, chỉ mải mua đồ, căn bản màng đến việc mua đồ!
Bây giờ thì ... mất trắng tiền một giỏ trứng gà!
Thế còn tính là xui xẻo!
Xui xẻo hơn là hại cô ngã một cú, đau eo, đau chân, đau mông, còn trèo cây, trèo tường nữa!
Được, “c.h.ế.t” Hoàng Tú Tú ?
Vậy thì cho cơ hội !
Diệp Lê lặng lẽ từ lầu xuống, nhân viên lễ tân cũng thèm cô một cái, tiếp tục cúi đầu hí hoáy với công việc đan lát tay.
Từ nhà khách , Diệp Lê đạp xe chạy thẳng đến đồn công an.
“Tôi tố giác!” Cô trực tiếp rõ mục đích đến, “Tôi nghi ngờ trong Nhà khách Tứ Cửu quan hệ nam nữ bất chính!”
“Có bằng chứng ?”
“Tận mắt thấy! Phòng 205! Một nam một nữ vợ chồng!”
“Sao cô chắc chắn?”
“Tôi quen đàn ông đó và vợ , nhưng phụ nữ đó vợ ! 2 một phòng nửa ngày , chắc chắn là đang làm chuyện đồi phong bại tục!”