Trời Sinh Thích Em - Phiên Ngoại 79: Bên anh cả đời (2)

Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:13:57
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Học sinh cao trung cũng cố kỵ cái gì, kỷ niệm thành lập trường náo nhiệt, một nam sinh đ.á.n.h bạo hét lên: “Hai yêu sớm ?!”

Nhóm giáo viên: “…”

Chúng còn ở đây đó, cảm ơn.

Tạ Vân Trì bật , khiến mấy nữ sinh ở hàng đầu càng thêm lóa mắt.

Huhuhu, trai c.h.ế.t.

Anh lắc lắc đầu: “Không là yêu sớm, kém chút nữa thì yêu sớm, chút hối hận vì yêu sớm.”

Mấy học sinh phía đồng loạt hú hét, chỉ nhóm giáo viên đồng loạt che mặt.

Mẹ nó, bọn họ thật hối hận vì mời vị tổng tài trọng nhưng thích yêu đương đến phát biểu.

Tạ Vân Trì : “ khuyến nghị yêu sớm, so với yêu sớm, bằng nghĩ kỹ , nên làm như thế nào mới thể cho một tương lai thật .”

Giảng đường lúc mới khống chế.

Tạ Vân Trì phát biểu vẫn xuất sắc, logic rõ ràng, ân cần hướng dẫn, hề cảm giác xa cách với mấy học sinh trẻ tuổi .

Nhóm giáo viên mới nhẹ nhàng thở .

Vị tổng tài thật sự là cái gì cũng , nhưng…

Nói ba câu là nhắc tới “vợ của ”.

Kỷ Minh Nguyệt cũng chút sụp đổ.

Cô quyết định, còn hoạt động kiểu nữa, cô nhất định sẽ khán đài.

… Thật giống như chơi trò mạo hiểm.

Sau khi kết thúc, Tạ Vân Trì nhận một tràng vỗ tay vang khắp đất trời.

“… Chia sẻ của đến đây là kết thúc, hy vọng thể dẫn đường cho một đoạn ngắn, sẽ vinh hạnh. Cuối cùng, cảm ơn vợ yêu bộ bài phát biểu của , hôm nay em cũng xinh .”

Mọi : “…”

Bị đả kích thành quen, huhuhu.

Đây rốt cuộc là tình yêu thần tiên gì , điên mất.

“Cảm ơn .”

Nam nhân thanh tú tuấn lãng khiêm tốn , gật gật đầu tạm biệt.

Trong tiếng vỗ tay chút khoa trương, buổi phát biểu hôm nay cũng kết thúc, khi Tạ Vân Trì trở hậu trường thì học sinh cũng dần tản hết.

Tạm biệt nhóm giáo viên, Tạ Vân Trì cùng Kỷ Minh Nguyệt nắm tay khỏi giảng đường.

Kỷ Minh Nguyệt giảng đường, nhất thời chút xúc động.

Thời gian trôi qua quá nhanh, khi chỗ đan mười ngón tay với Tạ Vân Trì, cô mơ hồ cảm thấy giống như trở về bữa tiệc nghiệp hôm đó.

Lúc cô cũng như thế , chằm chằm cái cửa , từng .

chút mệt, nhưng phát giác sự mệt mỏi, chờ mong cùng hưng phấn quá dày đặc, che bộ mỏi mệt.

ngừng nhẩm trong đầu lời thổ lộ của bản , nghĩ khi Tạ Vân Trì thấy thì sẽ trả lời như thế nào.

Chuẩn tâm lý cho hàng ngàn hàng vạn chuyện thể xảy , nhưng nghĩ tới, ngày đó Tạ Vân Trì căn bản tới.

Kỷ Minh Nguyệt nhăn mũi , nắm c.h.ặ.t t.a.y Tạ Vân Trì, hỏi : “Tối hôm đó khổ sở ?”

Ba bệnh nặng, cách nào thực hiện lời hẹn của bản , khi đó Tạ Vân Trì bao nhiêu lo âu.

Tạ Vân Trì lập tức hiểu Kỷ Minh Nguyệt đang gì, sợ cô nghĩ nhiều, chỉ sờ tóc cô, trêu: “Ừm, phu nhân tỏ tình, đúng là chút khổ sở.”

Nếu, là nếu, tối hôm đó ba vì bệnh nặng mà qua đời, thể chính tai thấy nữ sinh mà thích bộ những năm tháng cao trung thổ lộ với , sợ là sẽ hạnh phúc nhảy lên trời.

cũng , hiện tại thứ đều .

Kỷ Minh Nguyệt xoay , ôm lấy .

Trong nháy mắt, thời gian như xoay chuyển, thật sự trở về tối hôm đó, thiếu nữ ngượng ngùng dũng cảm cùng với thiếu niên ôn nhu sạch sẽ, nhất định sẽ ôm lấy như , mặt là nụ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/troi-sinh-thich-em/phien-ngoai-79-ben-anh-ca-doi-2.html.]

Hai dạo quanh trường, vẫn thể tránh né mà tới bảng vàng danh dự.

Kỷ Minh Nguyệt kéo Tạ Vân Trì chuyển tới bảng tỏ tình ở đằng , dãy , chỉ cảm thấy chút buồn .

Trước khi cô đến Viễn Thành, nếu lúc học phụ cho Kỷ Hoài thể hiểu dãy thì .

mà…

Ai Tạ Vân Trì chữ đàng hoàng chứ, còn đổi thành như thế !

Nếu cô nghĩ , thì lẽ đến c.h.ế.t cũng đoán nổi!

Nghĩ như , Kỷ Minh Nguyệt nhịn mà liếc Tạ Vân Trì một cái, hỏi .

“Lúc đó mấy chữ , nghĩ tới em lẽ sẽ đoán ?”

“Có nghĩ tới.”

Tạ Vân Trì còn gật gật đầu.

Kỷ Minh Nguyệt trợn tròn mắt, “Vậy thể trực tiếp !”

Đuôi mắt Tạ Vân Trì lộ ý .

Đương nhiên là sợ làm em bối rối .

chỉ gật gật đầu, “Cho nên Giáng Sinh mới cho em một bức thư tình đó.”

“Mẹ, thư tình là cái gì?”

Tạ Thiên Tầm cũng thấy từ khi nào, còn đầy hỏi chấm đầu, chạy tới mặt Kỷ Minh Nguyệt, tò mò hỏi cô.

Chúc Cầm cùng Kỷ Phong lưng Tạ Thiên Tâm một đoạn, Tạ Thiên Tầm chạy.

Kỷ Minh Nguyệt cùng Tạ Vân Trì liếc , .

Lúc mới trả lời sự tò mò của con gái, “Chính là những gì ba với .”

“Vậy, ba .” Tạ Thiên Tầm đầu hỏi Tạ Vân Trì, “Ba gì với ?”

Tạ Vân Trì trầm ngâm hai giây, chậm rãi .

“Nói…”

“Kỷ Minh Nguyệt, yêu em.”

“A.” Tạ Thiên Tầm lập tức làm bộ thấy, hai tay che mắt, “Ba hổ!”

Tạ Vân Trì cùng Kỷ Minh Nguyệt đều hạt đậu nhỏ chọc cho buồn .

Tạ Thiên Tầm túm góc áo của Kỷ Minh Nguyệt, lắc lắc hai cái b.í.m tóc, nãi thanh nãi khí: “Mẹ, con cũng yêu !”

Kỷ Minh Nguyệt hai cô yêu ở mắt, chỉ cảm thấy trong lòng ấm áp đến rơi nước mắt.

Cô nhếch môi.

Lại tới, bức thư tình mà Tạ Vân Trì cho cô thời cao trung, cô sớm , mỗi một chữ đều ghi tạc trong lòng cô.

Cô luôn nghĩ, nếu lúc đó cô bức thư là Tạ Vân Trì cho , cô sẽ trả lời như thế nào?

thoáng qua Tạ Vân Trì ở bên cạnh.

Tạ Vân Trì cô đang nghĩ cái gì, nhưng vẫn ôn nhu.

Gật đầu .

Trả lời như thế nào?

Nói…

Anh thích em như thế, em đây cũng cố gắng thích một chút .

Đương nhiên, nếu hỏi “một chút” là bao lâu, em đây liền cho .

Là cả đời.

 

Loading...