Cuộc giải phẫu thứ hai thành công, ba chuyển nguy thành an, Thẩm Chi cùng Tạ Vân Trì đều thở dài nhẹ nhõm.
Tạ Vân Trì làm thêm nhiều hơn, nghĩ rằng sớm trả tiền cho nữ hài t.ử .
Cô tên là, Kỷ Minh Nguyệt.
Minh Nguyệt trong “Ngã bản tương tâm hướng minh nguyệt”.
Lần nữa thấy cô, là ngày khai giảng của nhất trung Đoan Thành.
Cô mặc đồng phục, khác ngày đó là bao, Tạ Vân Trì liếc một cái là nhận .
Nữ hài t.ử biếng nhác ở yên xe đạp, liên tục ngáp ngắn ngáp dài, như là tỉnh ngủ.
vẫn xinh , cô thậm chí chỉ là xe đạp, cũng ít xung quanh cô.
đối với những ánh mắt , cô hề phản ứng, cũng chú ý tới, hẳn là sớm thành thói quen.
Khi xe đạp qua , Tạ Vân Trì thấy Kỷ Minh Nguyệt túm túm nam sinh đạp xe ở phía , ngữ khí lười biếng, nhưng vẫn thể sự ngọt ngào giống ngày đó, cô : “Bùi Hiến, socola , đói.”
Nam sinh ở phía thao thao bất tuyệt “Đưa bữa sáng cho thì ăn, hiện tại kêu đói”, lấy một thanh socola trong túi đưa cho nữ hài tử.
Tạ Vân Trì mím mím môi, cảm thấy trong lòng chút thoải mái.
Anh nhịn mà nghĩ, nếu nữ hài t.ử túm áo của , là ăn socola, cho cô ?
… Cho.
Dù cho nhịn đói cũng mua cho cô ăn.
Anh ý nghĩ của bản dọa cho giật .
Trừ bỏ việc hôm đó, rõ ràng gì về nữ sinh , mà đối phương cũng là ai.
Sự kinh ngạc qua, Tạ Vân Trì nhanh tiếp nhận ý nghĩ .
Anh nghĩ, đại khái là bản tình cảm đặc biệt với nữ hài t.ử .
đặc biệt thì đặc biệt, chẳng lẽ còn rõ tình cảnh của bản , nữ hài t.ử là xuất giàu , độ tuổi xấp xỉ mà thể dễ dàng lấy tiền lớn như , còn chẳng chớp mắt lấy một cái.
Bạn trai cô dường như cũng lớn lên trong cùng một môi trường với cô, bọn họ mới là cùng một thế giới.
Bọn họ vẻ hạnh phúc.
Tạ Vân Trì đè nén tình cảm phức tạp trong lòng, thu thần sắc trong mắt, tới phòng học của .
chuyện về mệnh, cho tới bây giờ cứ là thể tránh .
Tạ Vân Trì cảm thấy, tự do tùy ý như Kỷ Minh Nguyệt luôn một sức hút mãnh liệt với .
Gặp đầu sẽ nhớ mãi quên, gặp hai liền khắc cốt ghi tâm, gặp ba liền thẳng trong giấc mơ…
Có lẽ dùng thời gian cả đời mới thể theo đuổi giấc mơ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/troi-sinh-thich-em/phien-ngoai-76-ta-van-tri-2.html.]
Năm lớp 10 trùng hợp, Kỷ Minh Nguyệt học ở ngay lớp bên cạnh.
Cô hề thiếu bạn bè, mấy thường xuyên cùng đùa giỡn, trong đó nam sinh tên là Bùi Hiến .
Bọn họ đôi khi cùng qua cửa sổ lớp của , nữ hài t.ử luôn giữ bộ dáng buồn bã ỉu xìu, giống như vĩnh viễn thể tỉnh ngủ.
Có đôi khi đường sẽ đụng ở mặt, bên cạnh cô cũng nên lời: “Miêu Miêu, rốt cuộc thể đàng hoàng , tối hôm qua ăn trộm , sáng muộn còn buồn ngủ như !”
Nữ hài t.ử xoa xoa mắt, tiếp tục than thở: “Bùi Hiến, ăn đùi gà!”
“Được , Kỷ đại tiểu thư của , đùi gà thì đùi gà.”
Tạ Vân Trì nhịn mà nhếch khóe môi, chỉ cảm thấy cô đáng yêu đến chịu .
Thích ăn thích ngủ, nhũ danh là Miêu Miêu, ừm, Miêu Miêu thể ăn socola và đùi gà.
Cười xong thì lập tức cảm thấy chua xót.
Trong lớp tới hỏi bài , chú ý tới ánh mắt của thì hỏi: “Cậu cái gì thế?”
Tạ Vân Trì lắc lắc đầu, thu hồi tầm mắt, cầm lấy đề bài, thuận miệng trả lời: “Xem một con mèo.”
Hai lớp cùng giáo viên vật lý, ông thường xuyên cho làm đề, để học sinh hai lớp chấm chéo.
Tạ Vân Trì dùng một ít phương pháp, lấy bài của Kỷ Minh Nguyệt.
Chữ của cô thanh tú dễ , chỉ là thể nhận cô gật gù buồn ngủ, chữ cứ dần dần trở nên rối loạn, khi tỉnh thì trở .
Cứ tuần như thế, Tạ Vân Trì chỉ cảm thấy buồn .
Càng buồn hơn là, cô làm hết bài, mà vẽ một bông hoa hồng lên đó.
Ừm, còn thiên phú hội họa, chỉ là hình dạng cánh hoa chút đúng.
Anh sửa một chút, đó thấy cô đến cửa hàng hoa mà làm thêm.
Khi Kỷ Minh Nguyệt tới gần bản , Tạ Vân Trì cảm thấy trái tim đập nhanh, giống như sắp bệnh.
vui, bệnh cũng .
Anh lấy cớ “mua một tặng một”, tặng cho cô một bông hoa.
Nhìn Kỷ Minh Nguyệt rời , Tạ Vân Trì chỉ cảm thấy giá tiền xa xỉ của bông hồng thực sự đáng.
Tiêu hết tiền cơm tuần cũng đáng giá, cô nhận .
Sau , Bùi Hiến chỉ là thanh mai trúc mã của cô, yêu.
Tạ Vân Trì chỉ cảm thấy sự yêu thích của bản thể kiềm chế nữa.
Dường như cuộc sống cao trung nghèo nàn gì đáng trở nên sinh động hơn vì ba chữ “Kỷ Minh Nguyệt”.