Trời Sinh Thích Em - Phiên Ngoại 74: Nhật ký (2)
Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:11:19
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tối qua trường học tổ chức tiệc tối, cùng Tạ Vân Trì cạnh , cảm thấy vận khí của thật , chẳng lẽ may mắn như là do mơ thấy cây tiền ? Mấy tiết mục tối hôm qua hề xem cái nào, bộ quá trình đều gào thét trong lòng đến hoảng loạn!
Cậu thật sự quá dễ , vì trong mắt sáng chứ? Lúc ôn nhu đến mức .
Khi chủ trì chúc mừng năm mới , Tạ Vân Trì còn thấp giọng một câu “Năm mới vui vẻ”… Không từ ngữ nào thể diễn tả sự kích động trong lòng .
Hai bọn gần như , gần đến mức hai cái bóng đè lên .
Mình nhẹ nhàng di chuyển vị trí, giống như hai bọn đang…
Hôn môi.”
Tạ Vân Trì giương mi.
“Nếu nhớ nhầm thì câu ‘năm mới vui vẻ’ đó là với em.”
Kỷ Minh Nguyệt dụi đầu lòng như mèo con: “Thật ?”
Tạ Vân Trì thở dài: “ , đang nghĩ, hôn môi lúc giao thừa cũng nha.”
“Thứ tư, ngày 19 tháng 3 năm 20x8,
Có thành tích thi tháng .
Diệu Diệu kéo tới xem bảng vàng danh dự, tìm tên của chính , còn thì cái tên xếp thứ nhất.
Quả nhiên, Tạ Vân Trì vĩnh viễn đầu.
Mình vui, nam hài t.ử mà thích vẫn vĩ đại như ; nhưng chút khổ sở, rõ là khổ sở cái gì.
Tên của ở vị trí đầu tiên của cột thứ tư, cũng khá gần với tên . Nếu nỗ lực thêm một chút, sẽ thể ở gần một chút ? Ở bảng thành tích thôi cũng .
Nếu bây giờ với bạn bè, Kỷ Minh Nguyệt lúc chút tự ti, trống rỗng, cảm thấy bản xứng với nam hài t.ử vĩ đại , bọn họ nhất định sẽ tin.
thật sự chút tự ti.”
Tạ Vân Trì lập tức cảm thấy chút buồn , chút bất đắc dĩ.
Thích một là việc quá mức kỳ diệu, thường xuyên cảm thấy xứng với Kỷ Minh Nguyệt, nhưng Kỷ Minh Nguyệt trong nhật ký, cô tự ti bản xứng với .
“Hồi cao trung cảm thấy thành tích của em ?”
Tạ Vân Trì vẻ suy tư, “Hừm, hình như một chút?”
“Này!” Kỷ Minh Nguyệt nhăn mũi, tay cũng buông tha cho , dùng sức véo .
Véo xong còn quên than thở, “Sao em cảm thấy cơ bắp của gần đây còn cứng hơn thế? Không ngày nào cũng ở trong văn phòng , như thế nào mà dáng càng ngày càng hơn?”
Tạ Vân Trì nắm lấy tay Kỷ Minh Nguyệt, ôn nhu : “Mỗi đến xem bảng vàng danh dự cũng sẽ tìm thành tích của em, nghĩ rằng ngày nào cũng đến muộn mà em còn thi như , trong lòng quả nhiên cực kỳ thông minh.”
Kỷ Minh Nguyệt thực sự tức giận, nhưng cảm thấy Tạ Vân Trì khen hề sai, kiềm chế mà bật .
“Tốt lắm, tha cho đó.”
“Cảm ơn vợ yêu của !”
Lật thêm trang nữa.
“Thứ hai, ngày 1 tháng 9 năm 20x8,
Hôm nay rốt cuộc cũng khai giảng!!!
Mình thật nghĩ tới cá mặn như mà cũng ngày đến trường, nhưng thật sự là lâu gặp Tạ Vân Trì.
Dù làm thêm ở , nhưng cũng thể ngày nào cũng tới… Ngày đầu tiên kéo Diệu Diệu , ngày thứ hai kéo Bùi Hiến , ngày thứ ba kéo mấy bạn , đến ông chủ cũng cảm thấy gì đó .
Ngày cuối cùng đến, ông chủ còn nhỏ giọng hỏi thích ông … Mẹ nó, ông nghĩ cái gì !
hôm nay cũng may mắn, trường thấy . Cậu vẻ đen và gầy hơn. Khi ăn trưa gọi cà tím, thật sự đưa cơm cho , cho ăn thịt, để béo hơn một chút, nhất là béo đến mức còn trai nữa, thì sẽ còn nhiều nữ hài t.ử thích nữa.
cũng rối rắm lắm, khó coi thì còn thích ?”
Tạ Vân Trì , ngữ khí dần trở nên nguy hiểm.
Càng về , thanh âm của càng mất sự ôn nhu, khiến Kỷ Minh Nguyệt nhịn mà run rẩy.
Khát vọng sống của cô mạnh, tốc độ nhanh hơn: “Đừng đừng đừng, trang tiếp theo .”
Tạ Vân Trì chiều ý cô mà lật trang tiếp theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/troi-sinh-thich-em/phien-ngoai-74-nhat-ky-2.html.]
“Thứ ba, ngày 2 tháng 9 năm 20x8,
Cả đêm hôm qua ngủ ngon, vẫn luôn suy nghĩ vấn đề .
…
Thích chứ, thế nào cũng thích, dù cũng thể biến thành thích.”
Tạ Vân Trì giương mi, ý trong con trở nên sâu hơn, biểu cảm hài lòng.
Kỷ Minh Nguyệt nhịn mà thầm nghĩ trong lòng, nếu lúc đó cô trong nhật ký là Tạ Vân Trì trở nên khó coi thì cô sẽ thích nữa, hôm nay c.h.ế.t ?
… Hẳn là .
C.h.ế.t ở giường.
Huhuhu, nghĩ đến là sợ!
Tạ Vân Trì liếc mắt một cái là thể thấu ý nghĩ của cô, ngữ khí nhàn nhạt: “Không , thích phát triển bền vững.”
… Đừng, thắt lưng sắp gãy .
“Chủ nhật, ngày 14 tháng 9 năm 20x8,
Hôm nay là Trung Thu, cũng là sinh nhật của , lấy cớ tặng quà cho . Cậu sẽ thích cái gì?
Trăng hôm nay thật lớn, lúc cũng đang ngắm trăng ?
Vừa nghĩ đến việc thể cùng lên cùng một bầu trời, dường như chút .
Tạ Vân Trì, sinh nhật vui vẻ.
À , hy vọng vĩnh viễn đều vui vẻ.”
Tạ Vân Trì : “Anh cảm thấy lúc đó em thể trực tiếp tặng hỏi xem quà gì.”
“Anh quà gì?” Kỷ Minh Nguyệt đoán, “Tăng lương làm thêm? Ăn đồ ngon? À em , khu vui chơi đúng , với em là hồi sơ trung khu vui chơi.”
Tạ Vân Trì lắc lắc đầu, trả lời, “Em.”
Kỷ Minh Nguyệt dừng một chút, cầm lấy cái gồi ở bên cạnh đ.á.n.h : “Anh thế chứ! Hồi cao trung nghĩ cái gì trong đầu thế!”
“Miêu Miêu, hiện tại là em thuần khiết đó, em làm bạn gái , vì em trực tiếp lý giải thành ‘ em’ chứ?”
Kỷ Minh Nguyệt: “…”
Hừ.
Cái gì mà cô thuần khiết, rõ ràng là do Tạ Vân Trì mỗi ngày đều quá đáng.
Những tâm sự về mối tình thầm mến kín cả quyển nhật ký, nó là Kỷ Minh Nguyệt cũng nhịn mà cảm động.
Tờ cuối cùng của nhật ký, là buổi tối khi Kỷ Minh Nguyệt xuất ngoại.
“Tạ Vân Trì,
Hy vọng tương lai của vĩnh viễn tỏa sáng rực rỡ, sẽ ở một nơi xa, luôn luôn về phía .
Còn chia ly bắt đầu nhung nhớ, hâm mộ từng ngọn cây cọng cỏ ở gần , cũng bắt đầu luyến tiếc rời .
Nếu, là nếu.
Ngày mai, khi rời mà thấy , sẽ nữa, c.h.ế.t cũng ở bên cạnh , cho đến khi yêu đương mới hết hy vọng.
Vì chỉ một lòng với như chứ?
Tạ Vân Trì, thích , sẽ bao giờ thích nào nhiều như thích .”
…
“Người trong lòng em hồi cao trung hiện tại thế nào ?”
“Bây giờ đang ôm em, lau nước mắt cho em, còn lát nữa sẽ mua socola cho em ăn. À đúng , con gái ba tuổi của em cũng thích ăn socola, thấy thì cũng ăn. , socola của , lấy.”
“Hỏi một câu mà em trả lời nhiều !”
“Vậy em ngắn gọn một chút…”
“Rất hạnh phúc.”