Trời Sinh Thích Em - Phiên Ngoại 73: Nhật ký (1)

Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:11:02
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thông lệ nhà bọn họ là, một năm đón Tết ở Thời gia, một năm ở Kỷ gia.

Năm nay vặn đến lúc trở về Đoan Thành ăn Tết, Kỷ Hoài năm tư, bởi vì gần thành xong chương trình nên nghỉ đông sớm về nhà.

Thân là giảng viên đại học nên lịch nghỉ đông của Kỷ Minh Nguyệt cũng dài, nhưng vì đợi chồng yêu giải quyết xong chuyện ở công ty, cho nên đến gần cuối năm họ mới đưa Tạ Thiên Tầm về Đoan Thành.

Bạn nhỏ Tạ Thiên Tầm hiện tại ba tuổi, càng lớn càng đáng yêu, gặp thích hoa gặp hoa nở, thậm chí mặt trời cũng sẽ hổ.

Chúc Cầm cùng Kỷ Phong lâu gặp Tạ Thiên Tầm, bế cháu tay liền ngừng ôm ấp.

Hạt đậu nhỏ còn “Ông bà ngoại, Thiên Tầm nhớ hai đó”, làm Chúc Cầm cùng Kỷ Phong chỉ cảm thấy tâm can nhũn cả .

Cho nên, con gái ruột là Kỷ Minh Nguyệt tạm thời lãng quên.

Đương nhiên cô sớm quen với cảnh .

May mà Kỷ Phong vẫn còn là ba nuông chiều con gái, nhận lấy vali, với cô: “Tối nay làm món mực cay con thích nhất, nghỉ ngơi một chút .”

Kỷ Minh Nguyệt hiểu rõ trong lòng.

Hừ, cái gì mà nghỉ ngơi một chút, ba của cô khẳng định là ngại cô làm phiền bọn họ chơi với cháu gái.

xe quá lâu, cô cũng quả thật chút mệt, vì cô kéo Tạ Vân Trì về phòng, ngủ một giấc.

Tuy rằng cô thường xuyên ở nhà, nhưng dì giúp việc vẫn luôn giúp cô quét dọn, cho nên bộ căn phòng sạch sẽ.

Đặt vali xuống, Kỷ Minh Nguyệt toilet, khi liền phát hiện Tạ Vân Trì đang bàn của , dường như đang cái gì đó.

Cô cũng để ý, rút khăn giấy lau tay, hững hờ hỏi: “Anh cái gì ? Có ?”

“Hay.” Tạ Vân Trì đáp chút do dự, đó tràn đầy phấn khởi mà lật trang tiếp theo.

Kỷ Minh Nguyệt bắt đầu hứng thú, lấy đồ ngủ trong vali để , “Đọc cho em mấy dòng .”

Là một chồng , Tạ Vân Trì từ đến nay luôn hữu cầu tất ứng với Kỷ Minh Nguyệt.

Anh .

“Thứ hai, ngày 22 tháng 10 năm 20x7,

Lại là thứ hai, vì cứ đến trường chứ? Mỗi ngày đều rời giường nổi, sáng nay đến muộn. Niềm vui duy nhất hôm nay là gặp Tạ Vân Trì, vì trai đến mức chứ…”

Thái độ của Kỷ Minh Nguyệt trong bộ quá trình là…

Thư tình ? Còn đặc biệt, giống như nhật ký .

cảm giác quen thuộc như chứ?

Vân vân...

Mẹ nó!!!

Không quan tâm cái vali nữa, Kỷ Minh Nguyệt bổ nhào qua, bịt kín miệng Tạ Vân Trì, cảm thấy bản chút hít thở thông: “Đừng, đừng …”

Cô cúi đầu xuống bàn.

Quả nhiên, chính là quyển nhật ký đầy quen thuộc của cô thời cao trung.

Tạ Vân Trì khả năng sẽ lục đồ của cô, hẳn là khi dì giúp việc quét dọn thì quyển nhật ký rơi từ giá sách xuống, nên bà để lên bàn…

Nghĩ như , Kỷ Minh Nguyệt càng hít thở thông.

Nhớ tới bản toilet, Kỷ Minh Nguyệt cảm thấy .

Thanh âm của cô run: “Anh bao nhiêu ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/troi-sinh-thich-em/phien-ngoai-73-nhat-ky-1.html.]

Tạ Vân Trì ôn hòa : “Không nhiều lắm, tầm mười trang.”

… Anh sắp em diệt khẩu đó.

Tạ Vân Trì bật , ôm Kỷ Minh Nguyệt trong lòng, hôn lên môi cô một cái, thanh âm ôn nhu: “Không cho ?”

Kỷ Minh Nguyệt hơn nửa ngày mới rầu rĩ trả lời: “Cũng .”

“Hửm?”

“… Chỉ là chút hổ.”

Khóe môi Tạ Vân Trì cong thêm một ít: “Sao thể, vui còn kịp.”

Có lẽ là do Tạ Vân Trì trấn an, Kỷ Minh Nguyệt mới nghĩ : “Được , … Anh em.”

Tạ Vân Trì hôn cô, mở nhật ký , cùng với cô .

Lại lật một trang.

Nói thật, Kỷ Minh Nguyệt cũng cảm thấy chút mới lạ.

Quyển nhật ký , khi cô nghiệp cao trung triệt để vứt xó. Mười mấy năm trôi qua, cô sớm quên bên trong những cái gì.

“Thứ năm, ngày 1 tháng 11 năm 20x7,

Hôm nay khi hoạt động ngoại khóa, Tạ Vân Trì chơi bóng rổ. Mình thật sự thích chơi bóng, phong cách còn trai. Diệu Diệu đưa cho một chai nước khoáng, đưa nước cho , kém chút nữa xúc động đến bật .

khi chuẩn tiến đến, thấy một nữ sinh lớp khác cũng tới đưa nước cho Tạ Vân Trì, huhuhu, bực quá! Vì Tạ Vân Trì thu hút nữ sinh như chứ!!!

Người thích thật sự quá nhiều… Nếu thích thì thật .”

Bàn tay nắm trang giấy của Tạ Vân Trì dùng lực.

Anh cúi đầu, Kỷ Minh Nguyệt, thấp giọng : “Tuy rằng nhớ chuyện , nhưng cảm thấy… Anh hẳn là nhận nước của khác.”

Kỷ Minh Nguyệt hừ một tiếng, “Đương nhiên là , mà dám nhận thì nhất định c.h.ế.t.”

Tạ Vân Trì buồn , nhéo khuôn mặt cô: “Vậy em giận cái gì?”

Kỷ Minh Nguyệt chuyện, lật trang tiếp theo.

“Thứ hai, ngày 24 tháng 12 năm 20x7,

Hôm nay là một ngày thứ hai dài đằng đẵng.

… Coi như hết , một đêm Giáng Sinh buồn chán.

Thích một thật là vui vẻ khổ sở, t.h.ả.m hại nhất chính là vui vẻ khổ sở đều chỉ bản gánh, vĩnh viễn sẽ

Hôm nay khi ngang qua hành lang, thấy sóng vai với mấy nam sinh, làm bộ lạnh lùng, nhưng khống chế về phía .

Cậu rõ ràng là xa , nhưng vẫn bóng lưng của lưu luyến rời. Diệu Diệu sự yêu thích của thể hiện quá rõ ràng, mù đều thể .

Vậy tại Tạ Vân Trì ? Cậu mù, là vì thích nên căn bản ? Chưa bao giờ lo lắng như thế .”

Tạ Vân Trì mím mím khóe môi.

Anh hôn Kỷ Minh Nguyệt, “Vào lúc đó thích em , mỗi em qua , đều vui vẻ, nghĩ rằng hôm nay em càng xinh hơn hôm qua.”

Lật thêm trang nữa.

“Thứ hai, ngày 1 tháng 1 năm 20x8,

Hôm nay là Tết dương lịch.

Tối hôm qua là đêm giao thừa.

Có một chuyện đặc biệt hạnh phúc xảy , cảm thấy bao giờ hạnh phúc hơn như

 

Loading...