Nhìn hai dính lấy , mấy còn đều tỏ vẻ thấy gì hết.
thật, trừ bỏ chút chấn kinh , cũng thấy gì ngoài ý .
Dù sự yêu thích Kỷ Minh Nguyệt dành cho Tạ Vân Trì rõ ràng đến mức chỉ cần mù thì đều thể nhận , mà một thu liễm như Tạ Vân Trì, thái độ đối với Kỷ Minh Nguyệt cũng khác biệt lớn so với những khác.
mà.
Thư Diệu tiếng lòng: “Hai các sớm là ngoài yêu đương, thì cần lấy cớ ‘chơi Giáng Sinh’ để che giấu mà ? Mấy bọn hiểu chuyện, sẽ theo!”
Đương sự cũng đang hối hận.
Tạ Vân Trì cúi đầu khẽ, tích cực bồi tội: “Muốn ăn khuya ? Mình mời.”
“Không !” Không đợi mấy còn chuyện, Kỷ Minh Nguyệt lên tiếng , “Không thể để mời, em mời.”
“Một bữa ăn khuya mà thôi, vẫn lo .”
Tạ Vân Trì cũng kiên trì.
Kỷ Minh Nguyệt ngẩng đầu , cuối cùng cũng miễn cưỡng đồng ý.
Được , khi trở về nỗ lực thêm chút, thi cuối kỳ thật , để tăng thêm tiền dạy thêm cho Tạ Vân Trì.
Mọi : Ôi…!
Rốt cuộc là mời ăn bữa khuya là mời ăn cẩu lương đây!
Nếu tội thì hãy để pháp luật trừng phạt , chứ đừng để thấy cảnh tra tấn chói mắt .
Tiếp tục hối hận. jpg
Mà sự hối hận , buổi sáng ngày hôm , trực tiếp đạt tới đỉnh điểm.
Đêm hôm chơi vui, mấy đu xong thì dạo thêm một lúc mới tìm đến một quán nướng ăn bữa khuya.
Dù cũng chơi mệt mỏi , khi ăn bữa khuya liền hề khách khí, còn ở trong quán chơi thật lâu, cả đám mới về nhà.
Khi Kỷ Minh Nguyệt về đến nhà thì muộn, điều đó xin phép Chúc Cầm , Chúc Cầm cũng hỏi gì nhiều.
Kỷ Minh Nguyệt nhịn còn thầm nghĩ, cô cũng thật , cô trốn học, Chúc Cầm còn bình tĩnh một câu: “Ừm, chú ý an .”
…
Tắm rửa xong, ở giường âm thầm hồi tưởng chuyện xảy hôm nay, vui vẻ thật lâu, Kỷ Minh Nguyệt mới ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/troi-sinh-thich-em/phien-ngoai-68-tro-ve-30.html.]
… Cho nên, buổi sáng ngày hôm Kỷ Minh Nguyệt đến muộn trở thành chuyện đương nhiên.
Bùi Hiến cũng dậy muộn, vội vàng chạy tới Kỷ gia, còn lo lắng khi nào Kỷ Minh Nguyệt sẽ tức giận với , kết quả là Chúc Cầm , Kỷ Minh Nguyệt mới dậy.
Bùi Hiến: “???”
Chúc Cầm trấn an : “Không , lâu hai đứa muộn, thỉnh thoảng muộn một cũng việc gì, lát nữa dì bảo tài xế đưa hai đứa . Trời cũng lạnh , Hiến Hiến, con cũng đừng chiều Miêu Miêu quá, con bé xe đến trường mà con cũng ngại đạp xe ?”
Bùi Hiến mím môi : “Không gì dì Chúc, con quen .”
cho dù tài xế lái xe đưa , bọn họ vẫn đến muộn.
Dù muộn nhưng hai vẫn bình tĩnh, chậm rì rì .
Vừa mới tới khu dạy học, Kỷ Minh Nguyệt chú ý tới chủ nhiệm đang chắp tay lưng từ lớp của bọn họ, phía là Thư Diệu, Hạ Doanh cùng Thiệu Trạch Vũ đang cúi đầu, còn Tạ Vân Trì chờ ở bên ngoài.
mà cho dù ở trong cảnh , Tạ Vân Trì vẫn kiêu ngạo.
Giống như là tâm linh tương thông, Kỷ Minh Nguyệt tới hành lang, Tạ Vân Trì liền ngẩng đầu về phía cô, đó .
Hoàn giống nụ thường ngày.
Kỷ Minh Nguyệt cũng , chỉ là còn xong, thấy chủ nhiệm lớn giọng, ngữ khí nghiêm khắc, biểu cảm nghiêm túc, chỉ cô: “Em, nữ sinh , đến muộn còn hổ mà ở đó ! Hai em cho !”
Nụ của Kỷ Minh Nguyệt cứng đờ.
Còn mấy Thư Diệu thì kiêng nể mà cô.
Kỷ Minh Nguyệt cùng Bùi Hiến cúi đầu chậm rãi tới.
Chủ nhiệm cau mày, đ.á.n.h giá hai một phen: “Học lớp nào? Tên là gì? Vì muộn?”
“Kỷ Minh Nguyệt lớp 10-8.”
“Bùi Hiến lớp 10-8.”
Vừa hai cái tên , chủ nhiệm vốn đang cau mày, biểu cảm càng thêm khó coi, Kỷ Minh Nguyệt biểu cảm của chủ nhiệm, nhịn mà âm thầm suy tư…
Dùng ánh mắt g.i.ế.c ruồi vẻ vấn đề gì.
“Hai đứa chính là mấy học sinh tối qua trốn học?!” Chủ nhiệm chỉ hận rèn sắt thành thép, “Chẳng những trốn học chơi hội, còn đến muộn! Nhìn xem mấy giờ , tiết tự học sớm xong!”
Chủ nhiệm mắng hai họ một chút, đầu phê bình những còn , khi đến Tạ Vân Trì, biểu cảm mới dịu một chút.
“Bạn học Tạ Vân Trì, vì em cũng trốn học? Có nguyên nhân gì , thoải mái là tâm tình ? Nếu trạng thái thì thể xin nghỉ, xin phép thì chính là trốn học, là sai lầm, ? Có họ ép em trốn học ?”