Kỷ Minh Nguyệt dừng .
Cô lấy sữa bò về, đóng cửa tủ lạnh : “Không cho uống, còn để cho bữa sáng.”
Tạ Vân Trì bỗng dưng bật .
Kỷ Minh Nguyệt kiềm chế trái tim đập liên hồi, giả bộ như để ý: “Cậu thích ăn ngọt ?”
“Không hẳn.” Trên mặt Tạ Vân Trì mang theo chút tiếc nuối, nhưng thành thực, “ thỉnh thoảng vẫn ăn.”
“Thỉnh thoảng?”
Anh gật gật đầu: “ , ví dụ như lúc đói đến chịu nổi.”
Kỷ Minh Nguyệt thật sự nhịn mà thành tiếng, tự nhiên mà chuyển đề tài.
“Vừa lấy sữa bò từ tủ lạnh, đột nhiên nhớ tới, khi nhỏ luôn cảm thấy tủ lạnh là thứ đặc biệt vô dụng.”
Tạ Vân Trì tùy ý dựa tường, chút tản mạn, tiêu sái.
Anh nhướng mày: “Hửm?”
“Ví dụ như một cốc nước nóng, nghĩ nếu cho ngăn đá tủ lạnh thì nhanh sẽ lạnh. nay đều cho làm, tủ lạnh để dùng như , liền cảm thấy tủ lạnh vô dụng.”
… Thực sự là cũng chút hợp lý.
Tạ Vân Trì nhẹ giọng , tiếp tục Kỷ Minh Nguyệt.
Kỷ Minh Nguyệt còn quên trưng cầu ý kiến: “Chẳng lẽ cảm thấy như ?”
“Nhà của …” Ngữ khí của tự nhiên, hề một chút cảm giác khác thường nào, “Khi còn nhỏ tủ lạnh.”
Kỷ Minh Nguyệt bỗng giật .
Trong lúc nhất thời chút quẫn bách, nhịn mà cúi đầu, thanh âm cũng yếu : “Ngại quá, ý như .”
Tạ Vân Trì bình thản ung dung, giống như là .
“Không việc gì, cảm thấy những ngày chuyện gì đến mức thể nhắc tới. Tuy rằng khi còn nhỏ nghèo, nhưng cũng khá vui vẻ.”
Kỷ Minh Nguyệt ngước mắt , rời mắt, “Lúc cao trung hình như khá bận.”
Tạ Vân Trì gật đầu: “Là bận, quản lý thời gian khó.”
Khi đó cô hiếm khi thấy Tạ Vân Trì trong trường, luôn luôn tan học chạy ngoài làm thêm, cô nhớ một thời gian Tạ Vân Trì còn làm một ba công việc, mà vẫn cố gắng học tập.
Trước đó cô bao giờ để ấm no khiến con khổ cực như .
Tạ Vân Trì vẫn bình tĩnh: “Dù thì lúc đó ba viện, viện phí đắt, trong nhà nợ nần, một gồng gánh nổi. Dù cũng ăn cơm, nếu ngoài làm việc thì sẽ đói, ăn tạm mấy thứ ngọt.”
“…”
Sao đề tại chuyển đến chuyện ?
Kỷ Minh Nguyệt là dẻo miệng, nhưng lúc cũng chút nghẹn lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/troi-sinh-thich-em/chuong-41-khat-vong-1.html.]
Lúc đó cô chỉ là cũng Tạ Vân Trì thời trung học bao nhiêu khó khăn, nhưng hiện tại khi nhắc đến chuyện , giống như một chút oán giận cũng .
Thản nhiên đến mức làm khác cảm thấy trải qua những chuyện , thậm chí khi nhắc tới còn thể đùa giỡn.
Kỷ Minh Nguyệt hồn, hỏi, “Khi đó thực sự cảm thấy vui vẻ ?”
“Cũng tệ lắm, ít nhất là ba thương yêu . Nếu về tiếc nuối…” Tạ Vân Trì rũ mắt, “Tiếc là ba qua khỏi, mất .”
Hô hấp của Kỷ Minh Nguyệt đình trệ.
Cô định mở miệng an ủi hai câu, cảm thấy bản cái gì cũng đúng. Tạ Vân Trì bỗng nhiên ngẩng đầu, mắt cô.
Tạ Vân Trì khẽ hai tiếng: “Đã qua nhiều năm , gì. Hơn nữa cũng thấy đó, khi ba qua đời, dẫn theo gả Thời gia, đó còn vô lo vô nghĩ mà sống ?”
Anh , “Huống hồ đều rõ, chú đối xử với đứa con riêng của vợ là .”
Kỷ Minh Nguyệt hiểu, “chú” mà là ba của Thời Thần, chủ tịch của Quân Diệu.
Cô suy tư một phen.
Dựa theo lời của Tạ Vân Trì, chính là con riêng, Thời gia cứ để yên cho lên làm tổng tài của Quân Diệu?
Hơn nữa theo Kỷ Minh Nguyệt , chức tổng tài hữu danh vô thực, ngược , Tạ Vân Trì ở Quân Diệu cực kỳ tiếng .
Trừ ba Thời hiện còn thường xuyên quản chuyện tập đoàn, Tạ Vân Trì quyền khống chế tuyệt đối bộ Quân Diệu, mà Thời Thần là tiểu thư duy nhất của Thời gia tựa hồ như hứng thú với quyền lực.
Trừ phi…
Tạ Vân Trì là con ruột của ba Thời thì thứ đều hợp lý.
Ngay cả việc “Kkhông cùng khác cha, hai đều theo họ ba nhưng họ khác , vẫn là em ruột về mặt sinh học” mà cô thắc mắc lâu đều lời giải thích.
Tạ Vân Trì cùng Thời Thần thật sự là em ruột, Tạ Vân Trì hẳn cũng là con trai của ba Thời, cách khác, là con ngoài giá thú.
Ngay cả câu “cùng họ ba” của Tạ Vân Trì, cũng ba ruột, mà là ba nuôi.
Chuyện con ngoài giá thú đó cô thấy ít, rốt cuộc thì cũng nhiều nhà hào môn thực sự trong sạch giống như gia đình cô.
để làm đến mức , sửa họ, thậm chí vẫn gọi là “chú” chứ “ba”, thực sự hiếm thấy.
Trong lòng suy nghĩ một hồi, mặt Kỷ Minh Nguyệt vẫn gì đổi.
Trong mấy năm cô học tập ở nước ngoài, xung quanh Tạ Vân Trì dường như xảy nhiều chuyện.
nhiều chuyện như , Tạ Vân Trì vẫn ôn nhu như cũ, giống y hệt thiếu niên của nhiều năm .
Cô hút hết hộp sữa bò, quơ quơ, thấy bên trong vẫn còn, cau mày chọc chọc ống hút sâu hơn, hút một ngụm.
Tạ Vân Trì dựng ngón cái: “Miêu Miêu cần kiệm nha.”
“…”
Kỷ Minh Nguyệt , : “ , rốt cuộc thì hiện tại là một quỷ nghèo. Bây giờ ly sữa đặt cho quý đến cỡ nào ?”
Tạ Vân Trì suy tư, gật gật đầu: “Đã .”