Trời Sinh Thích Em - Chương 28: Quân Diệu (2)

Cập nhật lúc: 2026-01-31 14:40:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chờ cánh cửa đóng , mấy thoạt bình tĩnh mới đồng loạt ngẩng đầu, mặt tràn ngập bát quái, tất cả đều chằm chằm thư ký Phương, đến mức thư ký Phương cũng chột .

Thư ký Trần hỏi : “Đó là ai ?”

“Là bạn…” Thư ký Phương dừng một chút, “Cùng trường cao trung của Tạ tổng.”

“…”

Đáp án trở tay kịp.

Thư ký Phương phất phất tay: “Nói thật, so với mấy còn tò mò hơn ? Cảm giác dường như gần đây Tạ tổng đổi tính, cái gì cũng dám hỏi.”

Anh lặng im hai giây, , “Tôi nhắc tới Kỷ tiểu thư, Tạ tổng liền hỏi tìm bạn gái , tìm thì đừng hỏi.”

Ở trong mắt thư ký Phương, ba chữ “Kỷ Minh Nguyệt” sánh bằng “Tạ tổng giục xem mắt”.

Bạn cùng trường cao trung Kỷ Minh Nguyệt cũng chờ quá lâu.

Cửa văn phòng đóng chặt, Kỷ Minh Nguyệt cũng để ý, chỉ ghế sofa, cảm giác còn tự tại hơn chủ nhân nơi .

Cô tùy ý cầm một tờ báo bên cạnh, khi lật hết trang đến trang khác, cửa phòng đẩy .

Kỷ Minh Nguyệt lên.

Một nam nhân từ văn phòng , cô cũng hiếu kỳ, ánh mắt hề đặt nọ, tùy ý lịch sự mà gật gật đầu, đang chuẩn tiếp tục làm chuyện của

Có ít tiếng động.

Rồi đó, Kỷ Minh Nguyệt liền thấy thanh âm vạn phần kinh ngạc của một nam nhân: “Kiana?!”

?

Kỷ Minh Nguyệt giật .

Kiana là tên tiếng Anh của cô, ở trong nước ai gọi cô như .

Hơn nữa thanh âm

Cô ngẩng đầu.

Tạ Vân Trì từ văn phòng , một âu phục, thanh tuấn vô cùng.

Anh liếc liếc cảnh tượng bên ngoài, bất động thanh sắc: “Văn Hiên, Miêu Miêu ?”

Kinh ngạc mặt Vu Văn Hiên chuyển thành…

Khiếp sợ thành lời.

Cái gì mà Miêu Miêu!

Anh cùng Kỷ Minh Nguyệt quen nhiều năm, cũng chỉ thể gọi một tiếng Kiana mà thôi, như thế nào mà Tạ Vân Trì thể gọi Miêu Miêu!

Kỷ Minh Nguyệt cũng cảm thấy…

Duyên phận thật là quá kỳ diệu, , hẳn là thế giới quá nhỏ.

ý thức chuyện gì, nghiêng đầu liếc liếc Tạ Vân Trì: “Cho nên, Vu Văn Hiên, ông chủ của chính là… Tạ tổng?”

Vu Văn Hiên ngơ ngác gật đầu.

“Hạng mục cũng là Quân Diệu đầu tư?”

Vu Văn Hiên tiếp tục ngơ ngác gật đầu.

Tạ Vân Trì khẽ một tiếng: “Văn Hiên, lúc kể về hợp tác ở Mỹ, chính là Miêu Miêu ?”

“Cái còn rõ ràng .” Vu Văn Hiên cũng cảm thấy quá thích hợp, tự vò đầu .

“Nữ hài t.ử mà theo đuổi mấy năm vẫn thành công, cũng là Miêu Miêu ?”

Ngữ khí của Tạ Vân Trì càng thêm ôn hòa.

Vu Văn Hiên: “…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/troi-sinh-thich-em/chuong-28-quan-dieu-2.html.]

Dường như gì đó .

Chẳng qua Vu Văn Hiên từ đến nay che giấu, nuốt nước miếng, Kỷ Minh Nguyệt ở bên cạnh một lời, Tạ Vân Trì rõ ràng đang hiền lành nhưng khiến cảm thấy kinh hồn bạt vía, vẫn là…

Gật gật đầu.

“Ừm.”

“Người phụ trách Vu.” Tạ Vân Trì đột nhiên đổi xưng hô, “Tôi cho nước ngoài để làm việc là yêu đương?”

?

Tạ Vân Trì nha.

Lần gọi điện thoại cho , theo đuổi nữ thần , còn bày chiêu cho !

Tạ Vân Trì cũng dừng một chút.

Anh hiểu ánh mắt của Vu Văn Hiên, nhân tiện cũng nghĩ tới hành động đó của .

Lần đầu tiên trong cuộc đời, Tạ Vân Trì cảm thấy bản là tên ngu dốt nhất thiên hạ.

Kỷ Minh Nguyệt hiểu cuộc đối thoại bằng ánh mắt của Tạ Vân Trì và Vu Văn Hiên, nhưng cũng hiểu một câu.

Cô phụ họa: “ , phụ trách vẫn nên đặt tâm tư ở chỗ công việc thì hơn.”

Vu Văn Hiên: “…”

Anh từ bỏ giãy giụa, sang chuyện khác: “Kiana, ở chỗ ?”

Kỷ Minh Nguyệt: “Tạ mời ăn… Để đón gió tẩy trần.”

Vu Văn Hiên vẻ mặt mơ hồ: “Cho ai?”

“…Cho .”

Vu Văn Hiên đầu Tạ Vân Trì, càng thêm mơ hồ: “Cậu tới Viễn Thành cũng vài ngày , tro bụi còn rửa sạch sẽ ?”

Anh hiểu vài phần, đầu Tạ Vân Trì.

“Lão Tạ, thực sự phong trần mệt mỏi, còn làm quen múi giờ tới đây làm trâu làm ngựa cho , là .”

Tạ Vân Trì phủi phủi mấy hạt bụi hề tồn tại cổ tay áo, nhẹ nhàng nhạo một tiếng.

“Mời ăn cơm cũng .”

?

Vu Văn Hiên càng thêm cẩn thận.

Dựa theo kịch bản của Tạ Vân Trì, câu “XXX cũng ” chắc chắn sẽ còn…

“Sau khi ăn uống xong, cùng lên tầng bốn vận động để tiêu hóa là .”

Vu Văn Hiên: “…”

Anh lặng im hai giây, đầu với Kỷ Minh Nguyệt, “Kiana, dù theo đuổi mấy năm nay cũng thành công, nghĩ đến lúc bỏ cuộc .”

Kỷ Minh Nguyệt hiểu nổi.

Cô đè thấp thanh âm, hỏi Vu Văn Hiên: “Vận động khi ăn là làm cái gì?”

Vu Văn Hiên nhớ ký ức đau thương, hối hận đan xen thất vọng và buồn lòng: “Đánh .”

Lần là Kỷ Minh Nguyệt ngây ngẩn cả .

… Tạ Vân Trì sẽ đ.á.n.h ?!

Vu Văn Hiên dừng một chút, lắc đầu sửa miệng: “À , là đánh.”

════ ⋆★⋆ ════

Tác giả lời :

Vu Văn Hiên: Thật sự, t.h.ả.m nhất vẫn là .

 

Loading...