“Phó Tư Viễn, như thì vẫn kiếm lời, một bữa ăn liền thể nhất học bá giảng bài cho .”
Kỷ Minh Nguyệt dừng một chút, , “Năm lớp 11 học tập thật , ba tìm gia sư mệt c.h.ế.t, giống , một bữa cơm liền giải quyết xong.”
Tạ Vân Trì nghiêng đầu, Kỷ Minh Nguyệt, tựa hồ cái gì.
Anh mở miệng tính .
Xe phía bóp còi, Phó Tư Viễn cũng : “Đèn xanh , thôi, ở phía ít xe đang chờ.”
Tạ Vân Trì rốt cuộc cái gì cũng , đầu , xe chậm rãi khởi động.
Kỷ Minh Nguyệt chỉ cảm thấy bản khi đối diện với Tạ Vân Trì cũng thật quá tiền đồ.
Quả thực giống như hồi cao trung, tiền đồ.
Nhịp tim chỉ mới bình phục, bởi vì ánh mắt của Tạ Vân Trì mà như sấm rền.
Đôi mắt vẫn như lúc đó, sạch sẽ thuần túy, thời điểm khác cũng đầy chuyên chú.
Đôi mắt như mực phản chiếu màn đêm đầy màu sắc ngoài cửa sổ xe, ánh sáng tinh xảo đập giữa hai mắt khiến thất thần.
… Tạ Vân Trì cái gì?
Phó Tư Viễn mở miệng: “Kỷ Minh Nguyệt, nhớ là hồi lớp 11 lười ? Thành tích cũng , đột nhiên học tập thật ?”
Hồi cao trung Phó Tư Viễn học cùng lớp với Kỷ Minh Nguyệt, nhưng vì dung mạo cùng gia thế của cô, cho dù cô thành tích như thế nào thì cũng nổi bật.
Phó Tư Viễn cũng sai.
Kỷ Minh Nguyệt từ nhỏ rõ nhà tiền, dù cho cả đời lười nhác cũng , huống chi cô còn một em trai hiểu chuyện, nỗ lực lời.
Cho dù lên cao trung, cô cũng thoải mái làm một đại tiểu thư lười biếng.
Đầu óc Kỷ Minh Nguyệt khá , chỉ là quá lười, thích ngủ, ba ngày thì hai ngày đến muộn, lúc kiểm tra nhớ thì , nhớ thì…
Tùy duyên .
Dù kiểm tra chỉ cần đạt tiêu chuẩn là .
Một con lười nhác như , năm lớp 11… Thay đổi !
Kỷ Minh Nguyệt duỗi : “Không gì, chỉ là cảm thấy làm một con mèo ăn bám cũng tồi.”
Phó Tư Viễn cùng Tạ Vân Trì đều nhạt.
Hiện tại Kỷ Minh Nguyệt chỉ là một con mèo ăn bám, rõ ràng là một con mèo thành công.
Kỷ Minh Nguyệt dựa ghế, biếng nhác, nữa.
Thật sự quá xa xăm, cô trong lúc nhất thời cũng thiếu chút nữa quên mất dáng vẻ cá mặn của ngày xưa.
(Cá mặn (cá ướp muối): Tức là cá c.h.ế.t nhưng do ướp muối mà ươn. Ám chỉ những còn sống mà giống như c.h.ế.t, đam mê, ý chí, tranh giành, lười biếng chí tiến thủ, chỉ sống an nhàn)
Cô nhớ tới cái hộp , nhớ tới lá thư tình thể đưa.
Trong đó một đoạn:
“Tạ Vân Trì, thật sự vì mà nỗ lực như thế nào ! Lúc thấy một nữ sinh tỏ tình với , thích tương lai, kỳ thật cái gì gọi là tương lai, nhưng sợ khi tỏ tình với thì cũng như , nên học tập thật . Một kẻ lười nhác học tập thật thực sự khó, nhất học bá như dạy chứ, nếu dạy cho , khẳng định sẽ nỗ lực học tập thật .”
“Tạ Vân Trì, nhiều chuyện , nhưng hiện tại mệt quá , nữa, cũng cần thêm.”
“Cậu chỉ cần thực sự thích là đủ !”
Kỷ Minh Nguyệt nhịn mà .
Cô lúc thật quá ngây thơ.
sự yêu thích lúc đó, thực sự là một chút tạp chất cũng , nhiệt tình đến mức hận thể cho cả thế giới .
Khi đó cô thật sự thích Tạ Vân Trì.
Hiện tại…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/troi-sinh-thich-em/chuong-24-on-nhu-2.html.]
Hình như cũng sắp nhịn nữa.
Tạ Vân Trì liếc Kỷ Minh Nguyệt một cái, cũng nhếch khóe môi.
Phó Tư Viễn một ở ghế , cảm thấy khí xung quanh bắt đầu trở nên kỳ kỳ quái quái…
Thấy bong bóng màu hồng trong khí.
“…”
Đừng coi thường cẩu độc ?
Phó Tư Viễn: “Hai các đang cái gì đó? Có chuyện buồn cũng cho ?”
Trong xe lặng im hai giây.
Kỷ Minh Nguyệt: “Không gì, nhớ tới năm lớp 12 tỏ tình với một bạn cùng lớp , kết quả thích Tạ Vân Trì, liền cảm thấy thực buồn .”
?
Phó Tư Viễn thề, bản mà với Kỷ Minh Nguyệt thêm một câu, sẽ là cẩu!
Kỷ Minh Nguyệt trầm mặc, : “Sau đó còn với , cũng trai.”
Phó Tư Viễn lập tức quên thề độc, vui tươi hớn hở: “ , tuy đồng ý lời tỏ tình của , nhưng ánh mắt vẫn …”
Kỷ Minh Nguyệt: “ trai bằng Tạ Vân Trì.”
“…&*#¥#@”
…
Tạ Vân Trì hôm nay dường như quá bận.
… Anh ở vịnh Tinh Nguyệt như hôm qua, ngược chỉ đưa Kỷ Minh Nguyệt về.
Phó Tư Viễn xuống xe từ .
Đèn trong xe cũng mở, Kỷ Minh Nguyệt rõ thần sắc của Tạ Vân Trì.
Tim cô giật nảy lý do, mím môi, chuẩn tháo dây an xuống xe.
Kỷ Minh Nguyệt cảm thấy hít thở cũng đầy áp lực.
Thật lâu …
Tạ Vân Trì mở miệng: “Cậu lên , hôm nay về nhà việc.”
Thanh âm của gần ở bên tai, cảm giác đúng lắm.
Anh tựa hồ như đang khắc chế cái gì.
Kỷ Minh Nguyệt gật đầu: “Được, đường cẩn thận một chút.”
Tạ Vân Trì lên tiếng: “Tôi lên.”
… Kỷ Minh Nguyệt chút hoảng hốt.
Cuộc đối thoại như quá mức ái , thậm chí còn làm hốt hoảng, hẳn là chỉ yêu mới như .
Tạ Vân Trì ở tầng, ánh đèn bật sáng, hòa nhập với bóng đêm, trở thành một ánh sáng ôn nhu.
Anh .
Anh nhớ tới lúc dừng đèn đỏ, lời kịp .
… Vừa .
“Lúc đó nhất học bá giảng bải ? Không cần mời ăn cơm.”
“Tôi mời ăn.”
“Ăn cả đời.”