Chủ đề chuyện trong nhóm [Bốn một mèo] câu chất vất “Có ” của Hạ Doanh trượt khỏi đường ray, trở về nổi.
Mấy bắt đầu hồi tưởng mấy chuyện ngốc nghếch của Kỷ Minh Nguyệt khi yêu thầm Tạ Vân Trì thời cao trung.
Thư Diệu trở thành hại tiếng nhất, ngữ khí tang thương.
Thư Diệu: [Các , ngày đó đột nhiên với , cùng trộm ảnh chụp bảng vàng danh dự?]
Thư Diệu: [Mấy hiểu nổi tâm tình của lúc đó ?]
Thư Diệu: [Chuyện còn , đặc biệt kỳ cục chính là, đó thấy Tạ Vân Trì cảm, nhất quyết kéo trèo tường mua t.h.u.ố.c cảm, kết quả! Mua xong dám đưa!]
Thư Diệu: [Mẹ nó!]
Kỷ Minh Nguyệt: “…”
Cô tắt điện thoại.
Ôi, thế giới Thư Diệu ồn ào thật bao.
…
Kỷ Minh Nguyệt vốn tưởng rằng vì là ngày đầu tiên ở đây nên sẽ quen giường mà mất ngủ, ngoài dự đoán, cô đặt đầu lên gối chìm giấc ngủ.
Lúc tỉnh là chín giờ sáng hôm , tầng sớm tiếng động.
Dựa theo thuộc tính của Tạ Vân Trì, lúc hẳn là tới công ty ?
Vừa mở khóa điện thoại, thông báo tin nhắn Wechat liên tục nhảy .
Kỷ Minh Nguyệt tùy ý mở xem…
?
Bốn bọn họ bàn chuyện thời cao trung của cô, trực tiếp đến ba giờ sáng?
Một chút cũng bận tâm đến sự tồn tại của bổn mèo?
Hơn nữa mấu chốt là…
Đám , trí nhớ cũng quá .
Sự tình mười năm , bọn họ nhớ rõ như ?
Chủ lực khiếu nại là Thư Diệu, phó chủ lực là Hạ Doanh, Thiệu Trạch Vũ là một vai phụ chuyên nghiệp, Bùi Hiến vẫn quá nhiều như cũ, nhưng thỉnh thoảng vẫn sẽ xuất hiện để chứng minh sự tồn tại, chứ hề vứt bỏ bạn bè mà hưởng thụ cuộc sống ban đêm.
tuy Bùi Hiển nhiều, đến khi bắt đầu thì cảm giác tồn tại cực kỳ lớn.
Bùi Hiến: [Hầy, mấy còn là gì , cùng Miêu Miêu từ khi ở trong bụng , khi lên cao trung thì là giao tình mười mấy năm , thật sự là bạn , với là sợ Tạ Vân Trì hiểu lầm quan hệ của bọn , kêu ở trường đừng chuyện với nhiều quá?]
Bùi Hiến: [Ai nó sẽ hiểu nhầm quan hệ của bọn chứ! Lão từ khi còn nhỏ cùng mặc quần hở đũng!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/troi-sinh-thich-em/chuong-19-bat-duoc-1.html.]
Thiệu Trạch Vũ: [Hiến ca, gia cảnh của cùng Miêu Miêu mà còn mặc quần hở đũng ?]
Bùi Hiến: […]
Kỷ Minh Nguyệt: “…”
Cái lịch sử trò chuyện kỳ quái gì nè, thật sự tí dinh dưỡng nào.
Kỷ Minh Nguyệt từ bỏ ý định tiếp, tùy tiện lướt xuống, chuẩn rời khỏi giao diện nhóm chat.
Trước khi thoát, trong lúc lơ đãng cô liếc thấy mấy tin nhắn của Thiệu Trạch Vũ, nhanh chóng giữ màn hình , chăm chú .
Thiệu Trạch Vũ: [Năm lớp 11 học chung lớp với Tạ Vân Trì, vẫn nhớ lúc đó đặc biệt… Tuy rằng con ôn nhu ấm áp, nhưng dường như khó cận.]
Thư Diệu: [ đúng đúng! Cậu chính là như !]
Thiệu Trạch Vũ: [Hơn nữa hình như lúc đó gia cảnh của lắm, mỗi xuống nhà ăn đều mua món rẻ nhất, hơn nữa nếu buổi trưa ăn còn dư món gì, thì buổi tối sẽ phát miễn phí, sẽ ăn cái đó.]
Thiệu Trạch Vũ: [Thời điểm rảnh rỗi cơ hồ là bao giờ thấy , hình như từ lúc bắt đầu học cao trung làm thêm, làm mấy công việc phục vụ rửa chén gì đó ở nhà hàng gần trường.]
Thiệu Trạch Vũ: [Mình là sức khỏe của ba , hình như là mắc bệnh nan y…]
Thiệu Trạch Vũ: [Cho nên thấy hiện tại Tạ Vân Trì thể thành công như , thật sự đáng kinh ngạc, nhưng cảm thấy, hồi cao trung làm thêm bận như mà vẫn bảo trì tên của bản ở bảng vàng, cũng đây là con chắc chắn sẽ thành công.]
…
Đôi môi Kỷ Minh Nguyệt run.
Cô cảm thấy, dường như lúc đó cô để ý nhiều sự tình.
Kỷ Minh Nguyệt do dự vài giây, rời khỏi giao diện nhóm chat, nhắn tin cho Thời Thần.
Moon: [Thời Thần, thời gian nữa nếu rảnh, chị thăm ba em một chút. Sức khỏe của ba em hiện tại thế nào?]
Một lát bên trả lời.
Không thời gian mà là Thời Thần: [!!! Thật ạ, chị Minh Nguyệt, chị quá , em thật sự thích chị.]
Không thời gian mà là Thời Thần: [Ba của em… Sức khỏe ông vẫn còn khá , nhưng thật dì Thẩm gần đây hình như dấu hiệu bệnh.]
Moon: [Dì Thẩm?]
Không thời gian mà là Thời Thần: [… À, là của trai em.]
Kỷ Minh Nguyệt hàn huyên với Thời Thần mấy câu, ôm chăn dậy.
… Gia đình chút?
Nếu như , Tạ Vân Trì…