Treo Thưởng Mười Triệu Tệ Tìm Em Gái - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-01 15:29:34
Lượt xem: 248

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió lùa trong, khiến nổi hết cả da gà. Tôi cảm giác như mỗi chiếc vòng hoa đều một đôi mắt đang chằm chằm . Tôi đ.á.n.h liều bước nhà tang lễ.

Tang lễ kết thúc, quan khách cũng về hết. Trong căn phòng rộng lớn chỉ còn các con chính thất của nhà họ Phó đang ở ghế chủ tọa, cùng luật sư bàn bạc những khâu cuối cùng.

"Theo di chúc của Phó lão gia, tổng di sản trị giá hai trăm triệu tệ sẽ do ba vị chia đều."

Hai trăm triệu! Nhiều quá! Bảo phát điên lên như thế. Cả đời bà luôn tìm cách vơ vét, mà hôm nay, sắp chạm tay một phần tư của tiền đó. Năm mươi triệu tệ!

Tôi căng thẳng đến mức vã mồ hôi hột. Số tiền lớn thế , ai mà cam lòng để một đứa con riêng lấy chứ? Một trận đòn là điều chắc chắn . Tôi chỉ hy vọng lúc họ đ.á.n.h thì nhẹ tay một chút. Tôi còn thi, còn chữ nữa...

Đang mải suy nghĩ thì bên bắt đầu chia chác. Ngồi ở vị trí đầu tiên là chị cả Phó Văn Tịnh, thâu tóm giải thưởng điện ảnh danh giá nhất và đang là Ảnh hậu đương thời. Chiếc váy liền cũng che giấu nổi nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành của chị .

Đôi ngón tay thon dài mềm mại nhận lấy tập hồ sơ, chị chỉ liếc qua tùy tiện ném cho cả.

— "Chỉ bấy nhiêu thôi ? Cũng đáng để lãng phí thời gian ?"

Anh cả Phó Văn Uyên đang chỉnh ống quần Tây, cặp kính gọng vàng khiến gương mặt tinh xảo như búp bê thêm vài phần chín chắn. Anh chằm chằm chiếc đồng hồ đang gõ nhịp tay, đối với , một tờ di chúc trị giá hai trăm triệu tệ cũng chẳng gì đáng để bận tâm.

— "Loại tiền , dùng đến."

Cũng đúng thôi, là một thiên tài trẻ xuất sắc nhất quốc gia, dẫn đầu trong các lĩnh vực nghiên cứu tinh vi nhất, thực sự cần tiền. Mọi thứ của đều quốc gia "bao trọn gói" .

Tờ di chúc bay lả tả đến tay hai Phó Văn Triết. Anh dùng những đốt ngón tay rõ rệt kẹp lấy nó, thản nhiên xé nát.

— "Hai trăm triệu mà cũng đáng để lập di chúc ? Đem quyên góp ."

Phó Văn Triết mang theo khí thế lãnh đạm và sát phạt của một kẻ đầu giới kinh doanh. Với một thường xuyên góp mặt trong bảng xếp hạng tỷ phú như , hai trăm triệu đáng để lãng phí tâm sức.

Chị cả và cả đều nhướng mày, ai ý kiến phản đối. Vị luật sư liền lập tức soạn thảo một bản thỏa thuận quyên góp khác.

Tôi rụt rè giơ tay lên: — "Cái đó... xin làm phiền..."

Lời dứt, ba vị đại lão và vị luật sư đồng loạt xoáy mắt thẳng . Da đầu tê rần. Vị luật sư hỏi: "Xin hỏi cô chuyện gì ?"

Tôi nuốt nước miếng, cẩn thận từng chút một: "Chào , ... đến để tranh giành gia sản..."

Đợi đến khi hồn thì bản bao vây chặt chẽ. Ba vị chị đều vóc dáng cao ráo, dung mạo tuấn mỹ, khí chất xuất chúng. Đứng mặt họ, mặc bộ đồng phục trông chẳng khác nào một cọng giá đỗ héo úa trong góc tường.

Tôi sợ đến phát . Tuy rằng bảo đến đây đòi tiền, nhưng nghĩa là sẵn lòng ăn đòn!

Tôi run rẩy: "Không... cho cũng ..." Có thể cho em mượn hai tệ... để xe buýt về ?

Tôi lén lút ngước mắt lên , uy áp từ họ làm cho run bần bật. Thôi bỏ , hai mươi cây thôi mà, bộ cũng ...

Tôi âm thầm nhích chân về phía định chuồn lẹ. Vừa mới nhích vài bước, Phó Văn Tịnh túm lấy cổ áo , xách ngược trở như xách một con mèo nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/treo-thuong-muoi-trieu-te-tim-em-gai/chuong-2.html.]

— "Chậc, nhỏ con quá, xương với xẩu thôi."

Phó Văn Tịnh lật lật kiểm tra một lượt từ đầu đến chân, ánh mắt xinh giấu nổi sự chê bai:

— "Trước tiên tăng thêm ít nhất 5kg nữa, nuôi cho béo mầm lên chút mới thuận mắt."

— "Tóc khô xơ chẻ ngọn thế dưỡng , da cháy nắng cũng phục hồi."

— "Gót giày mòn vẹt, tất thủng lỗ, khóa kéo túi xách thì hỏng."

— "Thay, hết! Tất cả đều mới!"

Chị rút điện thoại , gọi ngay cho stylist riêng của : "A Mễ, một bé tầm 40kg, chuẩn cho mười bộ đồ từ đầu đến chân."

— "Ai mặc ạ?"

Giọng Phó Văn Tịnh trở nên hào hứng lạ thường: "Tất nhiên là em gái mặc !"

Tôi lúng túng hỏi: "Chị... chị em là ai ạ?" Phó Văn Tịnh choàng tay qua eo , nhướng mày : — "Biết chứ, con riêng của ông già nhà chứ gì~"

Chị chỉ tay em thiên tài và em tỷ phú, bắt đầu càm ràm với :

— "Thằng cả từ nhỏ chẳng coi ai gì, 3 tuổi học từ đơn, 5 tuổi học học, rủ nó chơi quá mười phút là nó lôi đề thi giải, chán c.h.ế.t !"

— "Thằng hai thì tinh ranh xảo quyệt, từ đầu đến chân tâm nhãn. Vừa đào hố bẫy , nghiên cứu cách lách luật, chẳng chút tình nào!"

— "Chị đây làm chị đại mà chỉ cái danh hão, chẳng chút thực quyền nào cả."

— "Nay cuối cùng cũng túm một đứa em gái là bình thường, mặc kệ em từ tới, cứ để chị thỏa mãn cơn nghiện làm chị đại cái !"

Nói xong, Phó Văn Tịnh mở túi trang điểm mang theo , định giúp tẩy trang và chăm sóc da. cả Phó Văn Uyên lách chen , đẩy chị sang một bên. Anh đẩy gọng kính, ánh mắt ánh lên vẻ phấn khích:

— "Em gái? Việc học hành thế nào ?"

— "Lại đây, để dùng vi tích phân kiểm tra trình độ cơ bản của em !"

Nhìn dãy ký tự tiếng Anh và những con loằng ngoằng, c.h.ế.t lặng.

— "Dạ... ..." Em là ai, em đang ở , ai thi vi tích phân lúc chứ?

Phó Văn Uyên gãi đầu vẻ khó hiểu: "Không lẽ nào, dù ngốc đến mấy thì 17 tuổi cũng chút ít chứ?"

Anh hai Phó Văn Triết khẩy, đẩy cả ghé sát mặt : — "Muốn tranh giành gia sản ?"

Câu hỏi kéo về thực tại, căng thẳng . Đến , đến , cuối cùng cũng đến đoạn bàn xem nên ăn đòn thế nào ?

Loading...