Tra Phu Đưa Bạch Nguyệt Quang Trở Về, Ta Quay Người Gả Thủ Trưởng Hắn - Chương 705

Cập nhật lúc: 2026-04-16 20:05:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bác sĩ Hạ lật xem tài liệu y d.ư.ợ.c trong tay: “Người ở nơi đó bất quá chỉ là chuột bạch thí nghiệm t.h.u.ố.c của mà thôi, đang ý đồ dùng những ‘tiêu bản’ để đạt thành mục đích của chính .”

Trước dùng d.ư.ợ.c vật khống chế những , khiến cho bọn họ mắc một loại bệnh tật riêng biệt nào đó, dùng d.ư.ợ.c vật chứa thành phần cần sa để khắc chế căn bệnh .

Chờ thành quả thực nghiệm của khả thi, chính là lúc cần sa hợp pháp hóa.

Trong lòng Hạ Khanh Khanh cũng theo kinh hãi.

“Buồn , uổng công vẫn luôn cảm thấy Phương gia là nhà giàu nộp thuế của Cảng Thành, cống hiến lớn cho Cảng Thành, thậm chí nhiều thời điểm đối với bọn họ khoan hồng xử lý, cho ít tiện lợi, nghĩ tới loại tiện lợi ngược thành giấy thông hành kiêng nể gì của Phương Tư Niên!”

Lý Hạo phái công ty Phương Tư Niên bắt .

khi đến nơi nhà trống: “Tổng đốc, tất cả sổ sách đều tiêu hủy, Phương Tư Niên thấy .”

“Tăng thêm nhân thủ, phong tỏa tất cả con đường xuất cảng, cần bắt mang về!”

Người ở “Tiểu Cảng Thành” uống t.h.u.ố.c của Hạ Khanh Khanh nhanh khôi phục, nhưng ốm đau thể bọn họ khôi phục, còn tâm lý, khó khỏi hẳn.

bắt, mặc dù là vô ý thức gieo trồng mấy thứ , cũng thuộc về phạm pháp. Rất nhiều gia đình tan vỡ, nhiều đứa trẻ cha, nhiều vợ chồng.

Lý Hạo phạm sầu, bên ngoài tòa nhà chính phủ chất đầy , bọn họ đang kêu oan, đang kháng nghị.

Bọn họ mất năng lực sinh tồn, tách biệt với bên ngoài, hòa nhập .

“Tôi một cách, thể giúp những vượt qua cửa ải khó khăn .” Hạ Khanh Khanh đề nghị, Lý Hạo cầu mà : “Bác sĩ Hạ mời .”

Hạ Khanh Khanh , những đối với nàng tâm tồn cảm kích, bởi vì nàng cứu mạng bọn họ.

Đồng thời bọn họ đối với y thuật của Hạ Khanh Khanh phá lệ sùng bái.

Hạ Khanh Khanh liền mượn cơ hội , mở bệnh viện Đông y đầu tiên ở Cảng Thành, những năng lực sinh tồn thể bộ đến bệnh viện Đông y làm việc, tiền lương do chính phủ Cảng Thành phát.

Về phần kỹ năng chuyên môn của bọn họ, Hạ Khanh Khanh thể tự giảng dạy.

Hơn nữa đồng thời xây thêm trường học phụ thuộc, cung cấp cho con cái của nhân viên bệnh viện Đông y.

Như , giải quyết vấn đề sinh tồn khó khăn của bọn họ, đóng góp cho sự phát triển dân sinh của Cảng Thành, hơn nữa còn làm rạng danh cho tổng đốc Lý Hạo.

“Tốt, cứ làm như .” Trước mắt xem , đây là biện pháp giải quyết nhất.

Tuy rằng chính phủ cần bỏ vốn, nhưng so với bạo loạn, tiền đáng nhắc tới.

“Khanh Khanh, em quả thực chính là phúc tinh của dân Cảng Thành, bệnh viện Đông y , chị khám t.h.a.i cũng tiện hơn nhiều.” Hạ Cơ là phó cục trưởng cục tài chính Cảng Thành, Lý Hạo hạ thông báo, khoản tiền liền rót xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/tra-phu-dua-bach-nguyet-quang-tro-ve-ta-quay-nguoi-ga-thu-truong-han/chuong-705.html.]

Vợ chồng bọn họ mời Hạ Khanh Khanh ăn cơm ôn chuyện.

“Không nghĩ tới trong thời gian ngắn như , Cảng Thành thế nhưng xảy biến cố lớn như thế, Khanh Khanh, em thật là bản lĩnh.” Lưu Đồng bụng bắt đầu lộ rõ, cô thể ăn hải sản, bộ bóc vỏ bỏ trong bát Hạ Khanh Khanh.

Thật là bản lĩnh ?

Có lẽ khác câu là khen ngợi, nhưng Hạ Khanh Khanh tổng cảm thấy, chuyện bản lĩnh đối với nàng như là châm chọc. Nàng đến nơi nào, nơi đó tổng hội dấy lên sóng to gió lớn.

Khiến cho cuộc sống vốn dĩ bình lặng nổi lên gợn sóng.

Đưa nàng đến cửa nhà họ Phan, Hạ Khanh Khanh theo xe của Lưu Đồng và Hạ Cơ rời , mới xoay , đột nhiên che miệng mũi, mắt nàng tối sầm, ngất .

——

Chương Chỉ Lan dựa theo đơn t.h.u.ố.c Hạ Khanh Khanh cho cô, bốc thuốc, tự sắc xong đưa đến bệnh viện cho Vương Yến. Trong phòng bệnh vội vàng chạy một nữ đồng chí che kín mít, đ.â.m sầm Chương Chỉ Lan, t.h.u.ố.c suýt chút nữa đ.â.m đổ.

Chương Chỉ Lan sợ tới mức vội vàng dán ván cửa.

Đối phương ngay cả chào hỏi cũng , cúi đầu vội vàng rời .

Chương Chỉ Lan đóng cửa , chút nghi hoặc hỏi Vương Yến: “Chị Yến, đó là bạn chị ?”

Hai mắt Vương Yến chút trống rỗng, cô chằm chằm ngoài cửa sổ thấp giọng : “Em gái chị.”

“Em thấy cô vẻ vội vàng, xảy chuyện gì ?” Chương Chỉ Lan mở t.h.u.ố.c , một mùi t.h.u.ố.c Đông y nồng đậm nháy mắt tràn ngập cả phòng bệnh.

Vương Yến lắc đầu: “Hỏi nó cái gì cũng chịu với chị.”

Chương Chỉ Lan sợ cảm xúc cô ảnh hưởng bệnh tình khôi phục: “Chị Yến, tình cảm chị em các chị thật , em gái khẳng định là sợ chị lo lắng, chị cứ dưỡng thể của .”

Thuốc đắng, mày Vương Yến cũng nhăn một chút liền một uống cạn.

Chương Chỉ Lan tại chỗ, bội phục mà giơ ngón tay cái lên: “Chị Yến, chị coi t.h.u.ố.c là rượu đấy ?”

Vương Yến rốt cuộc nhạo một tiếng: “Lại trêu ghẹo chị .”

Chương Chỉ Lan cảm thấy Vương Yến lợi hại, ngày thường cô chỗ nào thoải mái, cũng nguyện ý tìm Hạ Khanh Khanh kê chút t.h.u.ố.c điều trị, mỗi uống thuốc, Chương Chỉ Lan đều một tay thuốc, một tay đường, lúc uống t.h.u.ố.c càng là hận thể làm công tác tư tưởng 800 trong lòng, thấy Vương Yến dứt khoát như thế, cô đều chút hổ thẹn.

Vương Yến uống t.h.u.ố.c xong ngủ hạ, Chương Chỉ Lan từ phòng bệnh của cô , lúc ngang qua lối thoát hiểm, bên trong hai đang cãi cọ.

Hình bóng quen thuộc đập mắt, Chương Chỉ Lan nghiêng , dừng nhúc nhích.

“Anh còn thế nào, ngày tháng còn thể sống tiếp ? Tôi vì cái nhà trả giá cái gì, vì đối xử với như ?” Người phụ nữ đến khàn cả giọng.

Loading...