“Cái mang .”
Vừa lúc Ngụy Oánh , trong tay hình như xách chính là cái hộp . Quan Bân ngập ngừng: “Lãnh đạo, cái …”
Chuyện e là thích hợp cho lắm.
Trần Tinh Uyên lạnh mặt ngẩng đầu liếc một cái: “Tôi còn truy cứu trách nhiệm tùy tiện cho văn phòng của .”
Quan Bân tay mắt lanh lẹ, lập tức xách hộp cơm bàn lên: “Tôi mang ngay.”
Xoay , mở cửa, đóng cửa. Động tác liền mạch, dứt khoát.
Chương Chỉ Lan đến đài truyền hình, Uông Mộng Đào hùng hổ xông về phía cô: “Chương Chỉ Lan! Cô thật đúng là hổ. Cô dù chướng mắt họ , chia tay thì thôi , việc gì tìm bắt nạt cả nhà ? Đồ tiểu nhân đê tiện!”
“Anh họ cô?” Chương Chỉ Lan ngơ ngác hiểu chuyện gì.
“Cô còn giả ngu ? Hách Gia Vượng! Cô dám cô quen ?” Uông Mộng Đào hai tay chống nạnh, bộ dạng như một mụ đàn bà chanh chua sắp sửa nhảy cãi lộn.
Chương Chỉ Lan bừng tỉnh đại ngộ: “Ồ, tên cặn bã đó ? Tôi , một nhà thì cùng một cửa, quả nhiên là đúng thật.”
Cô xoay định bỏ , Uông Mộng Đào phản ứng , đuổi theo chịu buông tha: “Chương Chỉ Lan, cô bắt cá hai tay, lòng hẹp hòi, sớm muộn gì cũng ngày cô trụ nổi ở đài truyền hình . Đừng tưởng bây giờ chống lưng cho cô là lắm, loại giày rách như cô…”
“Chát!” một tiếng đanh gọn, bàn tay của Chương Chỉ Lan trực tiếp giáng xuống mặt Uông Mộng Đào. Sắc mặt cô cũng theo đó mà trở nên nghiêm nghị: “Uông Mộng Đào! Đây là cuối cùng cảnh cáo cô, còn dám tung tin đồn nhảm bịa đặt về , thì chỉ đơn giản là một cái tát .”
Trên gương mặt xinh của cô lộ một tia lạnh: “Cô cũng lưng , nếu thể khiến Hách Gia Vượng gặp xui xẻo, thì việc khiến cô biến mất khỏi đây cũng chẳng chuyện khó khăn gì. Không tin thì cô cứ thử xem, cô còn dám thêm một câu, thể lập tức khiến cô cút khỏi đài truyền hình!”
Tuy rằng lời mang tính chất uy hiếp, nhưng Chương Chỉ Lan vẫn thẳng lưng đầy tự tin. Cô thầm nghĩ, chỉ cần về nũng nịu một chút, Trần Bí thư trưởng nhà cô chắc chắn sẽ giúp cô giải quyết chuyện nhỏ .
Mặc dù từ đến nay cô từng nhờ vả điều gì.
Nghĩ đến Trần Tinh Uyên, trong lòng Chương Chỉ Lan thấy ngọt ngào, ngay cả sự khiêu khích của Uông Mộng Đào cô cũng để mắt.
Uông Mộng Đào lúc mới nhận sự đáng sợ, quả nhiên dám tiến lên nữa, chỉ thể đó tức đến đỏ mắt mà dám thốt lời nào.
Cả nhà Hách Gia Vượng sáng sớm hôm nay đều bắt , thậm chí cho phép nhà thăm hỏi, giam giữ bí mật. Nhà họ Uông dùng nhiều mối quan hệ mới liên lạc với một cai ngục.
Thăm dò chút tin tức rằng chuyện liên quan đến Chương Chỉ Lan. Cho nên Uông Mộng Đào đương nhiên cho rằng chính Chương Chỉ Lan trả đũa Hách Gia Vượng.
Chỉ là cô ngờ, thế lực lưng Chương Chỉ Lan lớn đến như !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/tra-phu-dua-bach-nguyet-quang-tro-ve-ta-quay-nguoi-ga-thu-truong-han/chuong-684-cai-tat-canh-cao.html.]
“Chỉ Lan, con nhỏ Uông Mộng Đào tìm gây sự ? Để tớ trút giận cho .” Giả Tĩnh Như từ một góc , vẻ mặt đầy vẻ tức giận bất bình.
Chương Chỉ Lan nhạt: “Tĩnh Như, mới tới ?”
Giả Tĩnh Như gật đầu: “ .”
“Vậy Uông Mộng Đào tìm tớ gây sự?” Chương Chỉ Lan mở to đôi mắt, trông vô cùng ngây thơ và thuần khiết.
Trên mặt Giả Tĩnh Như thoáng qua vẻ lúng túng: “Tớ các đồng nghiệp khác nên vội vàng chạy tới vì sợ bắt nạt. Cái con Uông Mộng Đào suốt ngày chỉ gây chuyện.”
“Ồ, , tớ còn tưởng đến từ sớm chứ.” Chương Chỉ Lan khéo léo né tránh bàn tay đang định khoác tay của cô .
Giả Tĩnh Như phát hiện động tác nhỏ đó, chỉ tự giải thích: “Sao thể chứ Chỉ Lan, nếu tớ đến sớm thì chắc chắn xông lên giữ thể diện cho .”
Cô xong, như sợ Chương Chỉ Lan tin, còn vỗ n.g.ự.c bảo đảm.
Chương Chỉ Lan cảm thấy thật thú vị, đây cô nhận đài truyền hình nhiều "diễn viên" đến thế.
“Chỉ Lan, một chuyện tớ vẫn luôn hỏi , nhưng mở lời thế nào.” Giả Tĩnh Như chút do dự, liếc Chương Chỉ Lan một cái.
“Chuyện gì, cứ hỏi .”
“Chính là đây ở đài truyền hình vẫn luôn đồn đại rằng lưng nhân vật lớn chống đỡ.” Cô xong vội vàng xua tay: “ mà Chỉ Lan đừng hiểu lầm, tớ dò hỏi gì , chỉ là hỏi để nếu những đồng nghiệp đó còn dám đồn bậy, tớ thể khẳng định với họ để họ nữa.”
Chương Chỉ Lan nắm lấy tay cô , dáng vẻ mật: “Tĩnh Như, thật là bạn của tớ. Thật họ đúng mà cũng đúng. Tớ quả thật một bạn trai, nhưng chỉ là một làm việc vặt thôi, lợi hại như .”
Trần Bí thư trưởng, công việc bận rộn như , chẳng là một "làm việc vặt" cho nhân dân ?
Chương Chỉ Lan thầm trong lòng, nếu Trần Tinh Uyên cô giới thiệu như , tức đến đen mặt .
Nghĩ đến đây, trong lòng cô đột nhiên hiện dáng vẻ của đêm qua, hai mắt đỏ ngầu bóp chặt eo cô. Đó là đầu tiên Chương Chỉ Lan thấy một Trần Tinh Uyên mãnh liệt như .
Ánh mắt thật đáng sợ, như một thỏi nam châm bản năng hút chặt lấy cô. nó quyến rũ đến lạ thường.
Một khía cạnh như của , chắc chỉ Chương Chỉ Lan từng thấy. Đột nhiên, cô thấy nhớ vô cùng.
“Làm việc vặt ?” Giả Tĩnh Như lẩm bẩm. Tối hôm đó cô rõ ràng thấy Chương Chỉ Lan lên một chiếc xe màu đen, tuy trời tối rõ hiệu xe, nhưng chiếc xe đó trông hề rẻ tiền chút nào.
Ở Kinh Thành, thể lái xe mà chỉ là một làm việc vặt ? Hay là đàn ông của cô là tài xế?
, nhất định là như , thế thì chuyện đều thông suốt . Tài xế bên cạnh lãnh đạo lớn, nhân tiện việc công mà tùy ý sử dụng xe của cấp .