Phan Mỹ nhắm mắt, bỗng nhiên chút tủi dậy, đó “bịch” một tiếng, quỳ xuống mặt Đông Nhi ngay mặt , nắm chặt lấy tay Đông Nhi: “Chị gái, chuyện em thừa nhận là em đúng. Em sợ khi chị trở về ba chỉ với chị, liền quan tâm đến em nữa, cho nên em mới làm như . Sau em phát hiện em sai quá .”
“Chị gái, cầu xin chị tha thứ cho em. Em thề nhất định sẽ làm chuyện với chị nữa, chúng vẫn giống như , làm chị em , ?”
Đông Nhi giật , cô khó chịu rút tay khỏi tay Phan Mỹ: “Chị trách em, em mau lên .”
Phan Mỹ chịu bỏ qua: “Chị gái, chị tha thứ cho em ?”
Phan Chí Dũng sợ Đông Nhi khó xử: “Được , một nhà mấy chuyện , lên ăn cơm .”
Trên bàn cơm, Phan Húc cũng biểu hiện dáng vẻ của một kế, ngừng gắp thức ăn cho Đông Nhi. Đổng Tú Tuệ trái một câu “Đông Nhi của chúng ”, một câu “Đông Nhi của chúng ”, bữa cơm “hòa thuận vui vẻ”.
Ít nhất trong mắt Phan Chí Dũng là như .
Không ngờ Đông Nhi suýt chút nữa nôn ngay tại chỗ.
Quá ghê tởm.
“Không ngờ Đổng Tú Tuệ tự thương, tiện nghi cho Phan Mỹ và Phan Húc, dễ dàng thả như .” Tuy rằng hai chịu khổ, nhưng so với tội mà Đông Nhi chịu hơn một năm qua thì căn bản chẳng tính là gì.
“Bọn họ tạm thời sẽ gây chuyện nữa, thể một thời gian yên tĩnh.” Trải qua một trận sóng gió , nguyên khí của Đổng Tú Tuệ và mấy đứa con tổn thương nặng nề. Bọn họ tuyệt đối sẽ ẩn nhẫn, thật sự cải tà quy chính, mà là sẽ mưu tính một âm mưu lớn hơn.
Tiểu đả tiểu náo thỏa mãn lòng thù hận và ghen ghét của bọn họ nữa .
“Có ở đây, tớ sợ bọn họ.” Đông Nhi trăm phần trăm tin tưởng Hạ Khanh Khanh.
Cô cảm thấy Hạ Khanh Khanh là năng lực bẩm sinh. Một nữ đồng chí trạc tuổi cô thể xoay chuyển trong lòng bàn tay, Đông Nhi là đầu tiên bội phục cô.
Phan gia tạm thời yên bình, Hạ Khanh Khanh một chuyến đến quán Đông y.
Thạch Màu Xuân thấy cô đến, biểu tình cẩn trọng hơn một chút: “Khanh Khanh, cô đang định gọi điện cho cháu.”
Tuy rằng tra bệnh viện tư nhân nào đang thiếu loại t.h.u.ố.c đó, nhưng bệnh viện tư nhân như một cái thùng sắt, bình thường . Người kẻ đều là nội bộ của bọn họ. Thạch Màu Xuân với bản lĩnh và nhân mạch làm phóng viên mấy chục năm, lăng là tìm thấy thời cơ để .
“Cũng may cô một bạn đồng nghiệp cũ, giỏi nhất là việc theo dõi.” Cậu gần như ăn ngủ suốt 24 giờ, cứ chằm chằm bệnh viện tư nhân từ xa, cuối cùng cũng manh mối.
Một bác sĩ nam của bệnh viện tư nhân già mắc bệnh tuổi già. Vì công việc bận rộn, nam bác sĩ thời gian đưa khám bệnh. Bà cụ tự hàng xóm giới thiệu quán Đông y của Thạch Màu Xuân nên một tìm đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/tra-phu-dua-bach-nguyet-quang-tro-ve-ta-quay-nguoi-ga-thu-truong-han/chuong-611-muu-ke-moi-cua-dong-tu-tue.html.]
“Người đang ở phía .” Thạch Màu Xuân vén rèm hậu viện lên. Bà cụ đầu tóc bạc phơ, tư thế quy củ ghế, mắt thẳng chờ bác sĩ đến khám bệnh.
“Chào bà ạ.” Hạ Khanh Khanh từ phía , đến mặt bà cụ, bắt mạch khám bệnh cho bà.
Trong lúc hai vô tình trò chuyện, nhắc tới việc bà tự khám bệnh, bà cụ chút bất đắc dĩ chua xót : “Con trai công việc bận rộn, làm ở nhà máy lớn, vì chút bệnh vặt mà làm chậm trễ và ảnh hưởng đến nó.”
Bà khổ giải thích.
Hạ Khanh Khanh liền hiểu, bà cụ căn bản con trai làm công việc gì.
Con trai bà cũng bao giờ nhắc tới. Công việc mà ngay cả nhà cũng giữ bí mật chỉ hai loại.
Thứ nhất, thật sự làm việc ở đơn vị bảo mật.
Thứ hai, công việc thể gặp quang.
Rõ ràng công việc của con trai bà là loại thứ hai. Bên trong bệnh viện tư nhân khẳng định thứ gì đó thể đưa ánh sáng.
Hạ Khanh Khanh trong lòng hiểu rõ. Bệnh của bà cụ nghiêm trọng, chỉ là tuổi già cộng thêm nhiều loại bệnh nền quấn nên mới ảo giác mắc bệnh nan y. Hạ Khanh Khanh năm bảy lượt đảm bảo với bà, bà mới yên tâm cầm t.h.u.ố.c về.
“Bà ơi, cháu kê đơn t.h.u.ố.c cho bà, bệnh viện khác mua ạ. Sau bà thấy khỏe thì cứ tiếp tục đến đây bốc t.h.u.ố.c nhé.”
Sau khi bà cụ về đầy một ngày, một đàn ông trẻ tuổi đội mũ, quàng khăn, che chắn kín mít tìm tới.
Lúc đó, Hạ Khanh Khanh đang ở quán Đông y dạy Đặng Thanh Thục một cách đối phó với các chứng bệnh nan y.
“Chị, hóa còn thể trị như , may mà chị đến, em mở mang tầm mắt.” Đặng Thanh Thục si mê y học. Hạ Khanh Khanh cô bé liền phảng phất thấy chính .
Cô cảm thấy việc Thạch Màu Xuân làm , chừng một ngày nào đó trong tương lai Đặng Thanh Thục thể làm .
“Thanh Thục, nền tảng của em vững chắc, chỉ cần xem nhiều luyện nhiều, tương lai nhất định thể trở thành một danh y.” Hạ Khanh Khanh đưa cho cô bé mấy cuốn sách cô thường xem: “Những cuốn lúc rảnh rỗi em xem nhiều , sẽ ích cho em.”
“Xin chào, xin hỏi khám bệnh bốc thuốc?” Hai xong, Thạch Màu Xuân thấy một đàn ông bước cửa, lễ phép hỏi.
Người đàn ông quanh, đảo mắt một vòng khắp cửa tiệm, đôi mắt đen láy d.a.o động qua mấy bọn họ: “Lấy thuốc.”
Thạch Màu Xuân và Hạ Khanh Khanh trao đổi ánh mắt, cả hai đều sự lén lút của đàn ông .
Anh tên một loại thuốc, Hạ Khanh Khanh trong lòng . Quả nhiên là bác sĩ của bệnh viện tư nhân .